Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng cách trang trí cực kì hợp thời, nhưng môi trường bên trong lại rất yên tĩnh, gió lạnh từ máy điều hoà ở chính giữa từ từ thổi vào, khiến cho không khí bên trong rất dễ chịu, mát mẻ.

Bạch Lê do dự một lúc lâu, rồi mới nhẹ nhàng cởi bỏ khẩu trang và kính râm.

Cô vừa mới khóc xong, khiến cho vành mắt vẫn còn hơi đỏ, bởi vì thời gian đeo khẩu trang quá lâu, nên sống mũi của cô đã lấm tấm một tầng mồ hôi.

Cô lấy khăn giấy lau mồ hôi, cẩn thận từng chút một cầm lấy nĩa lên, ghim xuống miếng xoài lát mà Thẩm Ám đã đưa qua trước mặt cô.

Vừa mới cắn một miếng, chiếc mũ trên đầu cô đột nhiên bị ai đó cởi ra, cô hoảng hốt ngẩng đầu lên, trong tầm mắt cô chỉ thấy được ống tay áo trắng tinh của người đàn ông.

“Để anh xem thử có giảm sưng hay chưa.


Anh vươn cánh tay dài ra, đặt ngón tay cái lên trán cô, vén mái tóc đang ướt đẫm mồ hôi sang hai bên, nhìn vào cục u đang sưng trên trán cô.

Cô vừa mới lau sạch hết mồ hôi trên trán, chỉ chừa lại cái phần sưng đỏ đó, cô sợ đau nên không dám động vào, lúc này chỗ cái u sưng đỏ đã ứa ra một tầng mồ hôi nhỏ, đôi môi mỏng của anh tiến lại gần, nhẹ nhàng thổi thổi.

Sống lưng Bạch Lê rung lên như có luồng điện chạy qua, toàn thân cô không kiềm chế được mà run rẩy.

Trong cổ họng phát ra tiếng kêu, ngón tay bấu chặt vào mặt bàn, khớp xương trắng bệch, toàn thân đều tê dại.

“Rất đau sao?” Thẩm Ám hỏi.

“Không…không phải.

” Bạch Lê cúi gương mặt đang đỏ bừng của mình xuống, hơi hơi né tránh cánh tay của anh, giọng nói của cô nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “…Rất ngứa.


Bên tai cô nghe thấy một tiếng cười trầm thấp phát ra từ đôi môi của người đàn ông, hai má cô đỏ bừng, trong nháy mắt dái tai cô lập tức nóng bừng lên.

Sau khi Thẩm Ám ăn xong thì nhận được một cú điện thoại từ Đàm Viên Viên.
Buổi chiều anh có một cuộc hẹn giải phẫu, và vị khách chỉ đích danh muốn anh đến làm, hơn nữa cũng không muốn thay đổi thời gian nên Đàm Viên Viên đành phải gọi điện thoại hỏi anh khi nào thì kết thúc việc.
Thẩm Ám nhìn vào đồng hồ đeo tay, “Nửa tiếng nữa.”
Cái miệng nhỏ của Bạch Lê đang nhấp nhấp uống sữa bò, Thẩm Ám không biết cô thích uống loại nào nên đã mua bảy tám loại đồ uống khác nhau, nhìn thấy cô chọn sữa nóng thì trong lòng đã có cân nhắc, anh dẹp hết tất cả những đồ uống lạnh khác sang một bên.
Cô uống xong sữa bò thì lau khô miệng, một lần nữa đeo khẩu trang và kính râm vào.
Thẩm Ám thay cô kéo chiếc mũ lên rồi vỗ nhẹ vào đầu đối phương, giọng nói trở nên vô cùng nhẹ nhàng mà trước đây vẫn chưa từng lộ ra, “Anh tiễn em về.”
Bạch Lê nhỏ giọng từ chối, “…Không cần đâu.”
Thẩm Ám căn bản không phải trưng cầu ý kiến, cứ thế khống chế cổ tay của cô rồi nắm tay người kia bước ra ngoài, trong tay còn xách một túi lớn những đồ uống lạnh không dùng đến.
Sức lực của Bạch Lê quá yếu, hoàn toàn không giãy giụa được nên chỉ có thể dùng giọng nói nhỏ đến như muỗi kêu, “Thẩm… Em có thể… tự mình đi.”
Thẩm Ám dừng lại rồi quay sang nhìn cô, tay vẫn nắm chặt không buông mà chỉ hỏi, “Em gọi anh là gì?”
Bạch Lê cúi đầu xuống, cũng không dám phát ra tiếng nào nữa.
Trong đáy mắt của anh mang theo chút ý cười, lại hỏi một lần nữa, “Em vừa gọi anh là gì? Gọi một lần nữa thì anh buông tay.”

Trong phút chốc bên tai cô nóng rực lên, giọng nói cũng trở nên run rẩy, “Thẩm..

Bác sĩ.”
Giọng nói của cô bé mềm mại như bông, rơi vào trong tai tựa như vừa ủi qua một lượt nội tạng của anh khiến nó sung sướng không nói nên lời.

Anh buông cổ tay của cô ra rồi dời các ngón tay xuống, sau đó nắm lấy tay cô.
Bạch Lê trông vô cùng sốc, toàn bộ cơ thể đều cứng đờ lại.
“Có thể nắm như vậy không?” Anh hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận