Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sai lầm lúc trước không cách nào bù đắp lại, hiện tại không thể tiếp tục sai lầm, về sau nhất định không thể giả vờ từ chối nữa.
Sau khi hạ quyết tâm, Tạ Thu Thủy an tâm hơn rất nhiều, ý thức dần dần bắt đầu tối đi.
Ngay lúc sắp hoàn toàn mất đi ý thức, cô bỗng nhiên cảm thấy bàn chân lộ ra ngoài chăn có chút ướŧ áŧ ngứa ngáy, cô dùng một chân khác cọ cọ, xoay người tiếp tục ngủ.
Nhưng rất nhanh cô đã phát hiện ra, sự ngứa ướŧ áŧ này bắt đầu lan lên trên.
Cái gì vậy chứ?
Tạ Thu Thủy hoảng hốt, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
Cảm giác quen thuộc đêm qua ập đến, đó là có người đang hôn lên trên đùi cô.
Tạ Thu Thủy còn muốn nhúc nhích, chân lại bị người ta nắm lấy, cô cảm thấy ngứa cũng không thể động đậy được.
Là Trình Hiểu Lễ sao?
Ngoại trừ anh ta ra, Tạ Thu Thủy không dám nghĩ đến người khác.
Căn nhà này tổng cộng chỉ có ba người, nếu còn có người khác, vậy chẳng phải là thành có người ngoài lẻn vào hay sao?
Quần ống suông rộng thùng thình, Trình Hiểu Lễ hôn từ cổ chân lên trên đến đâu, quần cũng cuộn lên theo đến đó.
Trong bóng tối, Tạ Thu Thủy mơ hồ nhìn thấy phía dưới chân mình có người chui vào trong chăn của cô, cho đến khi ống quần của cô không thể tiếp tục cuộn lên trên được nữa, sự nóng ẩm kia bắt đầu cách một cái quần, nhưng vẫn chơi đùa trên đùi cô như trước.
Vừa mới quyết định chỉ cần từ chối là được.
Tạ Thu Thủy do dự có nên mở miệng hay không, bàn tay giữa hai chân bắt đầu dần dần vươn lên, sờ đến bên trong bắp đùi của cô.
Ngứa quá…
Bình thường cô rất sợ ngứa, nhưng hiện tại thân thể lại có thể tự động hóa giải cảm giác ngứa ngáy này thành cảm giác thần kinh tê dại.
Cô giơ chân nghiêng người, biên độ động tác rất lớn, né tránh Trình Hiểu Lễ.
Nghĩ đến việc anh ta bị hù dọa, mới có thể dừng lại không dám nhúc nhích.
Thì ra anh ta cũng không tồi tệ đến như thế.
Cho nên mình cũng không cần làm cho đối phương biết mình đã tỉnh lại, miễn cho việc khiến tất cả mọi người đều phải xấu hổ.
Trình Hiểu Lễ nhẹ giọng gọi: “Lộ Lộ?”
Lâm Xuân Lộ bên cạnh hô hấp đều đều, đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.
Không nhận được câu trả lời, Trình Hiểu Lễ lại đè nén giọng nói thăm dò kêu lên: “Tiểu Thủy?”
Tạ Thu Thủy không để ý tới anh ta.
Bởi vì anh ta phát ra âm thanh từ trong chăn của cô.
Cô chỉ muốn tránh xấu hổ, lại không biết sau khi xác nhận cô đang ngủ, Trình Hiểu Lễ bắt đầu làm càn, đặt tay lên đùi cô, khẽ vuốt ve.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận