Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bệnh Viện Và Sự Săn Sóc Đặc Biệt
Mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện xộc thẳng vào khứu giác ngay khi Lâm Tuyết vừa bước ra khỏi thang máy tầng VIP. Hành lang vắng lặng, ánh đèn trắng lạnh lẽo phản chiếu xuống sàn gạch men bóng loáng tạo nên một cảm giác cô tịch đến rợn người. Tiếng bước chân của cô vang lên khe khẽ, nhưng trong lồng ngực, trái tim lại đang đập loạn nhịp vì lo lắng.
Đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh số 101, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Lâm Tuyết khiến bước chân cô khựng lại. Trong không gian rộng lớn và tiện nghi như một căn hộ thu nhỏ, người đàn ông mà cô ngày đêm mong nhớ đang ngồi tựa lưng vào đầu giường. Chu Thanh mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc màu xanh nhạt, gương mặt vốn dĩ cương nghị, sắc sảo nay lại phảng phất nét nhợt nhạt, mệt mỏi. Trên sống mũi cao thẳng là chiếc kính gọng vàng quen thuộc, tay hắn vẫn cầm một xấp tài liệu dày cộm, chăm chú đọc đến mức không nhận ra sự hiện diện của cô. Một bên tay áo xắn lên, để lộ kim truyền dịch cắm vào mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh nam tính.
Nhìn cảnh tượng ấy, nỗi lo lắng trong lòng Lâm Tuyết bỗng chốc hoá thành sự tức giận pha lẫn xót xa. Hắn đã nằm viện rồi mà vẫn không chịu buông tha cho công việc sao?
Cô sải bước thật nhanh đến bên giường, không nói không rằng giật phăng xấp tài liệu trên tay hắn, ném mạnh xuống chiếc bàn cạnh đó.
* “Thúc làm việc chưa đủ hay sao? Còn vào đây để tiếp tục bán mạng? Thúc không muốn sống nữa à?”
Giọng cô run run, vừa giận dữ vừa nghẹn ngào. Chu Thanh giật mình, ngẩng đầu lên. Qua lớp tròng kính, ánh mắt hắn chạm phải đôi mắt to tròn đang ngập nước của cô gái nhỏ. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là nét dịu dàng sủng nịch quen thuộc. Hắn tháo kính xuống, khoé môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt nhưng đầy mị lực.
* “A Tuyết biết tin rồi à? Thúc thúc đang đợi cháu đây. Nào, lại đây ôm thúc một cái xem nào.”
Hắn vỗ vỗ xuống khoảng nệm trống bên cạnh mình, ánh mắt chan chứa sự mong chờ.
Sự cứng rắn giả vờ của Lâm Tuyết sụp đổ ngay tức khắc. Cô mím môi, hậm hực cởi giày rồi leo lên giường, quỳ gối sát bên hông hắn. Nhìn thấy ống truyền dịch lạnh lẽo cắm vào da thịt người đàn ông mình yêu thương, nước mắt cô không kìm được nữa mà lã chã rơi xuống. Cô nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy cổ Chu Thanh, vùi mặt vào hõm vai hắn mà thút thít. Mùi hương nam tính quen thuộc pha lẫn mùi thuốc sát trùng bao bọc lấy cô, khiến cô vừa an tâm lại vừa đau lòng.
* “Hức… Tại sao lại không nói cho cháu biết? Thúc là đồ tồi…”
Chu Thanh cảm nhận được lồng ngực phập phồng của cô gái nhỏ dán chặt vào người mình. Hơi ấm mềm mại, hương thơm ngọt ngào từ cơ thể thiếu nữ như một liều thuốc giảm đau tức thì, xua tan đi sự mệt mỏi của những ngày nằm viện. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà của cô, rồi trượt xuống tấm lưng mảnh mai, vỗ về.
* “Thực sự không sao rồi… Đừng khóc, ngoan nào.”
Hắn nâng khuôn mặt đẫm lệ của cô lên. Đôi mắt long lanh ngập nước, cái mũi nhỏ đỏ ửng vì khóc, và đôi môi anh đào căng mọng đang run rẩy… tất cả đều tạo nên một vẻ đẹp mong manh, khiến người ta chỉ muốn che chở, nhưng đồng thời cũng khơi dậy dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Không kìm lòng được, Chu Thanh cúi xuống, đặt những nụ hôn vụn vặt lên trán, lên mắt, rồi trượt dọc theo sống mũi cô, hít hà mùi hương sữa tắm dịu nhẹ còn vương trên làn da trắng nõn. Hắn thì thầm:
* “Khóc xấu quá… cười lên cho thúc xem nào.”
Lâm Tuyết nấc lên một tiếng, chưa kịp phản bác thì đôi môi đã bị hắn chiếm lấy. Không giống những nụ hôn dịu dàng an ủi, nụ hôn này mang theo sự khao khát dồn nén suốt mấy tuần xa cách. Môi hắn ngậm lấy môi cô, mút mát, day cắn nhẹ nhàng như đang thưởng thức một món thạch đông lạnh ngọt ngào. Đầu lưỡi điêu luyện tách mở hàm răng trắng bóng, luồn lách vào trong khoang miệng ấm nóng, tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương rụt rè của cô mà quấn quýt, trêu đùa.
* “Ưm… ân…”
Những âm thanh rên rỉ khe khẽ thoát ra từ cổ họng Lâm Tuyết, cơ thể cô mềm nhũn, vô lực dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Hai bầu ngực sữa căng tròn qua lớp áo đồng phục cọ xát vào vòm ngực rộng lớn của người đàn ông, tạo nên một sự ma sát đầy kích thích.
Chu Thanh cảm thấy ngọn lửa trong người bùng lên dữ dội. Hắn không thoả mãn với tư thế này, bàn tay rắn rỏi luồn xuống dưới eo, nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi dạng chân trên đùi mình. Vị trí này khiến hạ thân hai người dán chặt vào nhau, cô có thể cảm nhận rõ ràng vật cứng rắn nào đó đang dần thức tỉnh bên dưới lớp quần bệnh nhân mỏng manh.
Lâm Tuyết giật mình, cố gắng lấy lại chút lý trí còn sót lại, bàn tay nhỏ bé chống lên ngực hắn đẩy nhẹ ra, hổn hển nói:
* “Thúc thúc… đừng mà… Người vẫn đang là bệnh nhân đó! Bác sĩ nói phải tịnh dưỡng…”
Gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt lúng liếng đảo quanh phòng sợ có y tá bất chợt đi vào. Nhưng sự phản kháng yếu ớt ấy chẳng khác nào “lạt mềm buộc chặt”, càng khiến Chu Thanh thêm phần hưng phấn. Hắn cười khẽ, âm thanh trầm thấp đầy từ tính vang lên bên tai cô:
* “Bệnh nhân mới cần chăm sóc đặc biệt chứ. Hôn môi Tiểu Tuyết chính là liều thuốc tốt nhất, sẽ làm thúc mau khoẻ lại.”
Nói đoạn, hắn không cho cô cơ hội chối từ, một tay giữ chặt gáy cô, một tay luồn vào trong áo đồng phục, trực tiếp bao trọn lấy một bên bầu ngực mềm mại. Cảm giác da thịt trơn mịn, đàn hồi trong lòng bàn tay khiến hắn thoả mãn thở hắt ra.
* “A… thúc…”
Lâm Tuyết cong người, định giãy giụa thoát ra nhưng lại bị Chu Thanh ma mãnh kêu lên:
* “A ui… Đau… Bụng thúc còn chưa khoẻ hẳn đâu… Tiểu Tuyết còn cựa quậy mạnh là thúc đau chết mất…”
Nghe hắn kêu đau, Lâm Tuyết lập tức cứng đờ người, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Cô lo lắng nhìn hắn: “Đau lắm không ạ? Cháu… cháu xin lỗi…”
Lợi dụng lúc cô đang hoang mang, Chu Thanh kéo cô sát lại hơn, nụ hôn thứ hai ập đến còn cuồng nhiệt hơn cả ban nãy. Lưỡi hắn như con rắn linh hoạt càn quét mọi ngóc ngách trong miệng cô, hút hết mật ngọt, nuốt trọn từng hơi thở của cô. Tay hắn bên trong áo cũng không nhàn rỗi, ngón tay cái và ngón trỏ điêu luyện vân vê, trêu chọc hạt đậu nhỏ trên đỉnh đồi, khiến nó nhanh chóng cương cứng lên.
Không gian yên tĩnh của phòng bệnh giờ đây chỉ còn lại tiếng môi lưỡi giao nhau chùn chụt, tiếng hơi thở hổn hển và những tiếng rên rỉ ngọt ngào bị kìm nén.
Lâm Tuyết bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, dưỡng khí như bị rút cạn. Cô mềm oặt như một vũng nước, hai tay vô thức luồn vào mái tóc đen dày của hắn, vụng về đáp lại sự nhiệt tình của người đàn ông. Nước bọt không kịp nuốt tràn ra khoé môi, chảy xuống cằm, tạo nên một vệt nước sáng bóng đầy dâm mĩ.
Chu Thanh buông môi cô ra, nhìn gương mặt ửng hồng vì tình dục của cháu gái, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn cúi xuống, liếm nhẹ vệt nước bên khoé môi cô, khàn giọng nói:
* “Tiểu Tuyết… thúc nhớ cháu đến phát điên rồi.”
Lâm Tuyết thở dốc, hai mắt mơ màng nhìn hắn, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cô cảm nhận được sự cương cứng nóng hổi bên dưới đang chọc vào đùi non của mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
* “Thúc thúc…” Cô nghiêm mặt, cố gắng tỏ ra nghiêm túc dù giọng nói vẫn còn run rẩy dư âm khoái cảm. “Lần sau người mà còn không chú ý sức khoẻ như vậy, A Tuyết sẽ không thèm để ý đến người nữa đâu!”
Chu Thanh cười xoà, bàn tay vẫn luyến tiếc nhào nặn bầu ngực trong áo cô: “Được, được, thúc hứa. Không có lần sau.”
* “Thề đi!” Lâm Tuyết trừng mắt, nhưng cái trừng mắt ấy chẳng có chút uy lực nào.
* “Thúc thề. Nhưng…” Hắn cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai mẫn cảm của cô. “Điều kiện là A Tuyết phải đến đây ‘chăm sóc’ thúc mỗi ngày đấy nhé.”
Lâm Tuyết đỏ mặt, lí nhí: “Biết rồi…”
Trong căn phòng bệnh ngập tràn mùi thuốc, không khí lại trở nên ám muội và nóng bỏng hơn bao giờ hết. Hai bóng người quấn quýt lấy nhau, quên cả thời gian, quên cả không gian, chỉ còn lại những rung động nguyên thuỷ nhất của con người.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận