Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt thâm thúy, kèm với ý cười không đạt đến đáy mắt. Đôi mắt anh cong như trăng non, hàm răng trắng tinh chỉnh tề lộ ra một góc, dùng nụ cười xinh đẹp tàn sát bừa bãi.

Đúng là bởi vì cảm thấy anh không nói giỡn, cho nên Hạnh Mính mới muốn chạy.

“Hửm?” Nguyên Tuấn Sách quơ quơ tay trước mặt cô, Hạnh Mính nhịn xuống cảm giác sợ hãi khiến da đầu tê dại, cầm lấy bàn tay lạnh băng, ngón tay không có chút máu của anh.

Sau khi đứng vững, cô vỗ vỗ bụi bẩn trên đầu gối, lễ phép nói: “Cảm ơn.”

“Nếu bạn học Hạnh đã ăn cơm nước xong, vậy thì bắt đầu đi.”

Nói rồi, cầm lấy tay cô hướng về phía đũng quần anh, rõ ràng lúc này nó còn chưa cứng lên nhưng cô vẫn cảm giác được một đống rất lớn, sau đó, đống lớn đó dần dần thức tỉnh, chiếm toàn bộ lòng bàn tay cô.

“Nhất định phải vuốt sao?”

“Nhất định.”

Giọng điệu không cho phép cô phản kháng, Nguyên Tuấn Sách cầm lấy mép quần đồng phục, trực tiếp kéo xuống, không cho phân trần, nhét tay cô vào quần lót.

Vật cứng sung huyết, đột nhiên trở nên cực nóng, độ nóng kinh người.

Cả buổi chiều, Hạnh Mính không thể nào dùng tay viết chữ, cổ tay phải cực kỳ đau nhức, cô cần phải dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, mới có thể giảm bớt loại cảm giác này.

Hạnh Mính oán giận nhìn về phía Nguyên Tuấn Sách, bản thân anh lại giống như không liên quan gì đến mình, cúi đầu nghiêm túc ghi chép trọng điểm trong sách giáo khoa. Dáng ngồi rất thẳng, giống như từng được học lễ nghi chuyên nghiệp nghiêm khắc, lưng không còng, chữ viết xinh đẹp như rồng bay phượng múa, nét bút lưu sướng, viết ra con chữ thể kinh long.

Rất đẹp, xinh đẹp như con người anh vậy.

“Bạn học Nguyên, tay mình mỏi quá.” Hạnh Mính ấm ức kể khổ với anh, miệng chu lên, cực không tình nguyện.

Nguyên Tuấn Sách nhìn cô, lại giống như không nhìn cô. Không biết trong đầu anh đang nghĩ cái gì, giống như một cái máy đang sử dụng hệ thống lọc, muốn lý giải ý nghĩa câu nói của cô.

“Tôi viết giúp cậu.” Anh cầm lấy notebook của Hạnh Mính.

“Chữ viết của mình rất xấu, cậu không bắt chước được đâu!” Cô vừa mở miệng cự tuyệt, đã thấy anh thả chậm tốc độ viết, phỏng theo chữ viết lúc trước của cô, thế mà độ xấu đó chữ anh viết ra so với chữ cô không phân cao thấp, căn bản nhìn không ra điểm khác nhau.

“Không ngờ năng lực bắt chước của cậu tốt như vậy!” Đến Vu Tề cũng không đạt được trình độ giống như vậy.

“Ừm.” Nguyên Tuấn Sách không chút khiêm tốn, gật đầu thừa nhận.

Hạnh Mính cảm thán: “Thật tốt, mình cũng muốn biến thành người như cậu vậy. Có cảm giác chuyện gì cậu cũng biết làm, mình chỉ biết mỗi chuyện chạy bộ, sau này lúc thi đại học chắc là sẽ vào một trường dạy thể dục chuyên nghiệp, học sinh của loại trường đó toàn là nam sinh thôi.”

“Sẽ không.”

Hạnh Mính không hiểu được ý anh: “Thành tích học tập của mình không tốt, chỉ có thể dục là sở trường duy nhất của mình.”

Nguyên Tuấn Sách dừng bút: “Ý của tôi là, cậu sẽ không vào được loại trường đó đâu, vì tôi sẽ tìm một cơ hội giết chết bạn học Hạnh, để cậu vĩnh viễn ở lại bên tôi.”

Anh nghiêm túc nói, hơn nữa còn mỉm cười, gương mặt xinh đẹp không chút tỳ vết, không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.

Những lời như vậy, Nguyên Tuấn Sách từng nói với cô không chỉ một lần, anh muốn giết cô.

Lần đầu tiên cô chỉ cảm thấy anh đang đùa giỡn, lần thứ hai cảm thấy là do anh thích cô, vậy còn lần thứ ba, lần thứ tư thì sao?

Chính bởi vì gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết này của anh, cho nên cô mới càng cảm thấy đáng sợ. Nụ cười mỉm sạch sẽ ngây thơ, khiến cho người nhìn cảm thấy anh đã luyện tập hơn một ngàn lần mới có thể làm được như vậy, mỗi một nụ cười đều giống nhau như đúc.

Nguyên Tuấn Sách tiếp tục cúi đầu ghi chép, Hạnh Mính nhìn cánh tay phải không ngừng run rẩy của mình, một cảm giác lạnh lẽo, nỗi sợ hãi vô danh chạy dọc từ lòng bàn chân hướng lên trên, mãnh liệt lại tê ngứa như bị sâu gặm cắn, dần dần ăn mòn các cảm quan khác. Sự sợ hãi đó xông thẳng lên đại não.

Thật đáng sợ.

“Hạnh Mính!”

“A!” Cô sợ tới mức giật bắn người, thét chói tai, các bạn học đều quay đầu nhìn cô.

Lộ Điệp xấu hổ, cánh tay vừa vươn ra giờ lại ngượng nghịu dừng giữa không trung: “Mình chỉ vỗ vai cậu một cái thôi mà.”

Hạnh Mính cuối cùng cũng có cái cớ thoát khỏi anh, bắt lấy tay của Lộ Điệp, kéo cô ấy ra ngoài phòng học.

“Làm gì vội vậy? Đi đâu thế? Tiết sau là tiết tự học buổi tối rồi.” Lộ Điệp hỏi.

Hạnh Mính đi ra đến ngoài cửa lớn, mới thở dốc. Lúc này bầu trời đã tối rồi, mấy bóng đèn trong sân thể dục của trường học cũng đã lác đác sáng lên. Nơi sáng nhất trong trường, có lẽ là tiệm tạp hóa trong góc này, nơi này đèn đuốc sáng trưng.

“Đi mua que cay với mình.”

“Mình còn tưởng là có chuyện gì cơ. Muốn ăn que cay thì cứ nói thẳng, vừa rồi cậu thét lên khiến trái tim mình suýt bắn ra ngoài.”

Hiện tại, cách duy nhất có thể khiến Hạnh Mính bình tĩnh lại, chính là vừa chạy vừa điên cuồng nhét mấy cái que cay bản to vào trong miệng: “Vừa rồi cậu định gọi mình có chuyện gì thế?”

“Mình đứng ngoài cửa văn phòng nghe lén được, Tần Nhạc Chí bị thương khá nghiêm trọng đấy, nghe nói não bị chấn động, hình như còn xuất huyết trong, giờ đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU.”

“Nghiêm trọng như vậy?”

Lộ Điệp gật gật đầu.

“Tuy ngày thường tên đó rất phiền phức, nhưng nghe nói cậu ta bị thương nghiêm trọng như vậy, tự nhiên mình còn thấy thương cảm cho cậu ta! Ai, thật là tiện.”

Không biết vì sao, Hạnh Mính lại nhớ tới gương mặt của Nguyên Tuấn Sách, giờ cô rất không thoải mái.

Ăn que cay cũng không thể giảm bớt áp lực trong nội tâm cô, lại càng không muốn quay về phòng học, không muốn nhìn thấy anh.

“Lộ Điệp, cậu đi về trước đi, cứ nói với thầy chủ nhiệm là mình trốn học.”

“Làm sao vậy? Sao mình cứ cảm thấy cậu đang rầu rĩ không vui thế?” Lộ Điệp ngồi xuống bên cạnh cô, hai tay chống gương mặt trẻ con, vểnh miệng: “Có chuyện gì thì cứ nói với mình. Đừng nghẹn một mình trong lòng, cậu chỉ được cái thần kinh thô, còn thích đấu đá lung tung.”

“Tuy mình cũng rất cảm kích chuyện cậu sẵn sàng lắng nghe tâm sự của mình, nhưng nói với loại người miệng rộng như cậu, giống như bắc loa thông báo cho toàn bộ học sinh trong trường, vì sao mình rầu rĩ không vui.”

Lộ Điệp vung tay, giả vờ quạt gió, xấu hổ cười ha ha: “Nào có nào có! Người ta chỉ không quản được miệng của mình thôi. Ở phương diện lắng nghe tâm sự cho lời khuyên này, mình rất chuyên nghiệp!”

Hạnh Mính liếm nước sa tế cay nồng trên ngón tay: “Đã nhìn ra. Nếu không có ngón nghề này, cậu cũng không lắm được nhiều bát quái trong trường như thế, hơn nữa còn làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện nói cho cậu.”

“Ai nha, vậy mình cũng bật bí luôn. Trong cái trường học này, không có phiền não mà Lộ Điệp mình không trị được!” Cô ấy vỗ vỗ ngực bảo đảm.

Hạnh Mính duỗi thẳng chân, đang muốn mở thêm một gói que cay bản to nữa thì cảm nhận được có thứ gì đó trong túi áo đồng phục động đậy.

Đôi mắt cô nhíu lại, ánh mắt bắt gặp ánh sáng của linh phù. Cô vội vàng đứng dậy, nhét toàn bộ que cay vào trong lòng Lộ Điệp.

“Bụng đau, mình đi WC, cậu nhanh về phòng học đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận