Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Cảnh Chiêu gọi món Americano nóng hổi mà cô yêu thích, Dịch Nhữ uống hết nửa cốc nhưng thấy anh vẫn không nói gì.

Hai người im lặng hồi lâu, Hạ Cảnh Chiêu nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, vẻ mặt lơ đãng.

“Chuyện xảy ra…” Dịch Nhữ phá vỡ sự im lặng trước.

Nhưng Hạ Cảnh Chiêu lại quay đầu không nhìn cô, nói lảng sang chuyện khác: “Giáo sư đã giúp tôi kiểm tra và xử lý rồi.”

Dịch Nhữ thở phào nhẹ nhõm.

Chắc chắn rồi, phớt lờ những lời đe dọa là cách tốt nhất.

Nhưng bây giờ cô cũng không nên tiếp tục liên lạc với Hạ Cảnh Chiêu nha, tốt nhất là cô nên rời đi càng sớm càng tốt.

Hạ Cảnh Chiếu lại nhìn thời gian, hỏi: “Còn muốn nói gì không?”

Chuyện cảnh còn người mất này khiến Dịch Nhữ cảm thấy ngượng nghịu, cười khan một tiếng, đang định nói thì đúng lúc đó, ánh mắt cô dán chặt vào một bên cổ của Hạ Cảnh Chiêu… nơi đó có một vết bầm tím và dấu răng.

Vị trí đó… giống hệt với trí mà cô đã cắn tên biến thái.

Dịch Nhữ dựng tóc gáy ngay lập tức, toàn thân run rẩy, đôi mắt mở to đầy khó tin. Đột nhiên trực giác mách bảo, đó là phản ứng bản năng giữa con mồi và dã thú, là cảm giác sợ hãi trước cái chết.

Nhưng vào lúc này, cuối cùng Hạ Cảnh Chiêu cũng nhàn nhã quay đầu lại, đôi mắt cực kỳ tối tăm, giống như vực sâu không đáy.

Giọng điệu vẫn thản nhiên: “Tính đến thời điểm hiện tại, em đã bỏ trốn được đúng bảy ngày, tôi đã nói gì hả.”

Dịch Nhữ tái mặt, lắc đầu kinh hãi, vội đứng dậy.

Sau đó, cô mới kinh hoàng phát hiện ra những khách hàng khác có mặt khi cô bước vào đều đã biến mất, toàn bộ cửa hàng chỉ còn lại hai người họ.

Cô dùng hết sức lực chạy ra ngoài.

Nhưng vừa đứng dậy, toàn bộ sức lực của cô như bị rút cạn, ngã khụy xuống đất.

Trong cà phê có bỏ thuốc…

“Xem ra hình phạt lần trước không đủ khắc cốt ghi tâm, chưa thể dạy dỗ được kẻ lừa đảo nhỏ bé của chúng ta rồi.”

Cùng với một giọng nói lạnh lùng, một đôi chân xuất hiện trước mắt cô.

Dịch Nhữ chớp chớp mắt và lại bất tỉnh.

Đêm đó.

Một nơi hẻo lánh với khung cảnh tuyệt đẹp ở ngoại ô thành phố A.

Cánh cửa bụi bặm của một căn biệt thự từ từ mở ra, hàng loạt chiếc xe và nhân viên an ninh tiến vào, cuối cùng căn biệt thự cũng đã chào đón chủ nhân của nó.

Trong màn đêm, một âm thanh bi thảm và kinh hãi xuyên thủng sự yên tĩnh, tiếng bước chân và tiếng xiềng xích kéo lê rung chuyển vang lên không ngừng. Chủ nhân của giọng nói đó dường như bị kinh sợ, run rẩy như một đứa trẻ.

Nửa đêm, Dịch Nhữ tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ.

Cô vừa ngơ ngác ngồi dậy, đã nhìn thấy Hạ Cảnh Chiêu đang vắt chéo hai chân ngồi đối diện chiếc giường.

Anh nhìn chằm chằm vào cô, trên môi mang theo nụ cười mà cô chưa từng thấy trước đây.

Đôi mắt tràn đầy sự ham muốn và bỡn cợt khi đối diện với con mồi.

Toàn thân Dịch Nhữ cứng đờ, máu trong người sôi trào, những ký ức rối loạn chợt quay về, đủ loại cảnh tượng kinh hoàng trước đó hiện lên trong đầu cô.

Làm sao có thể như vậy?

Cô không bao giờ ngờ đến.

Sao có thể…! Tại sao tên biến thái đó lại là Hạ Cảnh Chiêu!

Nhưng cô không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, phản ứng của cơ thể nhanh hơn não, Dịch Nhữ vội xốc chăn lên rồi nhảy xuống giường, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

Làm chuyện như vậy vào lúc này sẽ càng chọc giận anh hơn.

Nhưng cô không thể tỉnh táo đối mặt với sự thật, chỉ biết hoảng loạn lao ra ngoài theo bản năng, cố gắng chạy càng xa càng tốt.

Nhưng vừa bước ra khỏi cửa phòng, đã bị một lực ở mắt cá chân kéo lại, khiến cô ngã xuống thảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận