Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…” Trần Vân không biết trả lời thế nào, cô không giỏi nói dối, chỉ có thể lựa chọn im lặng.

Tần Hạo Nam gần như bị cô làm cho tức giận đến bật cười: “Được, ngủ sớm rất tốt, có lợi cho sức khỏe.” Nói xong, anh cởi khăn tắm quanh eo xuống.

Trần Vân vội vàng nắm tay anh ngăn lại, hoảng sợ nhìn anh: “Anh rể, anh muốn làm gì?”

“Ngủ cùng em đó, còn có thể làm gì nữa?” Tần Hạo Nam nhướng mày, trên mặt nở nụ cười tà ác.

Trần Vân vội vàng lắc đầu: “Không được! Anh không thể ngủ cùng em, anh phải về ngủ.”

“Tại sao?”

“Phải chờ tới một tháng sau, sau đó lại nói sau…”

Tần Hạo Nam cau mày: “Em thật sự coi đây là nhiệm vụ sao?”

“Đây vốn là nhiệm vụ của em, anh rể, xin anh… đừng ngủ ở đây với em, anh mau trở về đi.” Trần Vân lại ngước mắt lên, nhưng trong mắt lại tràn đầy nước mắt trong suốt.

Tần Hạo Nam giật mình, không rõ hỏi: “Em cho rằng một lần sẽ trúng thưởng à? Tại sao anh không thể ngủ ở đây?”

“Dù sao… ít nhất không phải hôm nay, đợi ngày mai em hỏi chị họ rồi nói tiếp.” Tối hôm qua anh rể mới đến phòng cô một lần mà chị họ đã ghen tuông như vậy, nếu đêm nay anh rể tiếp tục ngủ lại, không biết ngày mai chị họ sẽ còn làm gì.

Cô đã hứa với chị họ, hơn nữa cô và anh rể đã… đương nhiên là phải có thai, sinh đứa nhỏ rồi cầm tiền về chữa bệnh cho bà nội mới là việc thực tế nhất.

Không thể lấy cơ thể trả giá mà sau đó còn không nhận được tiền.

Tần Hạo Nam nghe vậy thì hiểu, hóa ra là cô sợ Trần Mỹ Lệ, hay nói cách khác là Trần Mỹ Lệ đang ở phía sau điều khiển cô, cô không có khả năng tự mình lựa chọn.

Cô gái nhỏ không chán ghét anh mà là vì ở giữa có Trần Mỹ Lệ.

“Anh hiểu rồi.” Anh cúi đầu hôn lên trán cô, hừa hẹn nói: “Em yên tâm, em đã là người phụ nữ của anh thì anh sẽ không cho phép người khác ức hiếp em.”

Trần Vân sờ lên cái trán có chút nóng bừng của mình, cảm thấy có chút khó hiểu: “Nhưng chị họ không phải cũng là người phụ nữ của anh sao?”

“Cô ta?” Tần Hạo Nam cười nói: “Cô ta không xứng.”

Trần Vân càng không hiểu, không xứng là có ý gì? Vậy tại sao anh rể còn kết hôn với chị họ, hôn nhân không phải là vì yêu nhau nên mới kết hôn sao?

Tần Hạo Nam chợt tỉnh táo, ôm cô vào lòng: “Không đúng, sao em lại hỏi như vậy? Em ghen tị?”

Trần Vân vội vàng lắc đầu: “Không, em chỉ là… tùy tiện hỏi.” Cô không nên tò mò.

“Không sao, em hỏi gì thì anh cũng sẵn lòng nói cho em biết.” Bàn tay rộng rãi của Tần Hạo Nam vuốt ve gò má cô, anh không nhịn được mà nhéo nhéo khuôn mặt thanh tú của cô: “Thật kỳ lạ, thế nào lại rơi vào trong tay của em chứ?”

“Cái gì?” Giọng nói của anh quá nhỏ, Trần Vân nghe không rõ.

Anh cười nói: “Không có gì, đừng đuổi anh đi, tối nay là chị họ em bảo anh tới, một lần đã trúng có xác suất rất thấp, hơn nữa…” Anh ghé đôi môi mỏng vào tai cô, thì thầm: “ Tối qua mãi mới tiến vào được, nếu đêm nay không vào một chút, anh sợ qua một ngày sẽ không vào nổi.”

Trần Vân đỏ mặt đẩy anh ra, Tần Hạo Nam cười khẽ nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì bị trêu chọc của cô.

“Hôm qua anh rể thao em có thoải máig không?” Tần Hạo Nam kéo khăn tắm ra, để lộ côn thịt vốn đã sưng tấy dưới háng.

Anh vén váy ngủ của cô lên, cách lớp quần lót khẽ xoa nắn tiểu huyệt mềm mại của cô.

“Anh đừng nói những lời như vậy.” Trần Vân đẩy anh, nhưng sức lực của hai người quá chênh lệch, anh chỉ đè lên người cô mà cô đã không thể đẩy anh ra.

“Vậy anh nên nói cái gì?” Tần Hạo Nam để bàn tay lên eo thon của cô, eo cô mềm mại đến mức anh không nỡ buông tay: “Nói lời tán tỉnh? Em thích nghe cái gì? Anh nói cho em nghe nhé?”

Trần Vân không bao giờ có thể ngờ rằng anh rể của cô, người mà lần đầu tiên nhìn thấy đã khiến cô sợ chết khiếp, mài ở nơi riêng tư như thế này lại nói những lời khiến người ta xấu hổ như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận