Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Y Hân bất giác đưa hai tay lên ôm lấy đôi má đang nóng bừng như lửa đốt của mình. Hơi nóng lan tỏa từ đầu ngón tay chạy dọc xuống tận cổ, khiến cô cảm thấy mình như một thiếu nữ mới lớn lần đầu biết ngại ngùng.
“Hoắc tổng, mọi công tác chuẩn bị chụp ảnh đã hoàn tất, mời ngài và phu nhân qua bên này ạ!” Tiếng nhân viên vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
“Đến đây!”
Hoắc Đông Thần nghe vậy liền quay sang, bàn tay to lớn mang theo găng tay trắng tinh khôi khẽ ngoắc ngoắc về phía cô, ra hiệu cô lại gần. Cử chỉ ấy vừa uy quyền lại vừa có chút gì đó dung túng, cưng chiều.
Phỉ Y Hân dù trong lòng còn nhiều e ngại, nhưng nhìn bóng lưng cao lớn và khí thế bức người của hắn, cô cũng lờ mờ đoán được ý đồ của người đàn ông này. Cô khẽ nâng tà áo sườn xám, chậm rãi bước theo hắn, tiếng giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ bóng loáng.
Họ bước vào một căn phòng khác, không gian nơi đây như ngưng đọng lại ở những năm tháng xưa cũ. Cách bài trí mang đậm phong cách Thượng Hải thời dân quốc, với những gam màu trầm ấm, hoài cổ. Một chiếc ghế tựa bọc nhung đỏ thẫm được đặt giữa phòng, bên cạnh là chiếc bàn trà nhỏ với bình hoa mẫu đơn giả nhưng sống động như thật. Cô đại khái đã hiểu hắn muốn chụp theo concept gì rồi.
“Em vào đó ngồi đi!” Hoắc Đông Thần chỉ tay vào chiếc ghế, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.
Phỉ Y Hân nhíu mày, ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: “Đừng nói là tôi ngồi, rồi anh đứng kế bên tôi như mấy bức ảnh gia đình thời xưa đó nha!”
“Đương nhiên!” Hắn đáp gọn lỏn, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ, trong giọng điệu chứa đầy sự chắc chắn và… vui vẻ.
“Thôi… Thôi đi! Kỳ lắm!” Cô xua tay, định quay người bỏ đi. Không biết người thời đại đó nghĩ thế nào, nhưng với tư duy của cô, chụp kiểu này nhìn chẳng khác nào ảnh cưới, ảnh vợ chồng son sắt cả. Mà cô và hắn thì là quan hệ gì chứ?
Rất tiếc cho Phỉ Y Hân, suy nghĩ của Hoắc Đông Thần lại trùng khớp hoàn toàn với điều cô đang lo sợ. Chính vì muốn lưu giữ khoảnh khắc “vợ chồng” ấy mà hắn mới cất công dàn dựng buổi chụp hình này.
“Ngại cái gì chứ? Đi thôi!”
Hoắc Đông Thần không để cô có cơ hội thoái lui. Hắn sải bước dài tới, bàn tay rắn chắc như kìm sắt nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo cô về phía chiếc ghế. Sự vui vẻ hiện rõ trong đáy mắt hắn, không chút che giấu. Hắn ấn vai cô xuống ghế, động tác tuy dứt khoát nhưng lại không hề làm cô đau.
Những nhân viên có mặt trong phòng chụp ảnh đều không khỏi ngỡ ngàng. Vị Hoắc tổng nổi tiếng lạnh lùng, tàn khốc trên thương trường, người mà nụ cười trên tạp chí cũng chỉ là xã giao công nghiệp, nay lại đang cười thật sự?
Họ cảm nhận được luồng không khí ấm áp tỏa ra từ người đàn ông quyền lực ấy. Nụ cười xuất phát từ trái tim, ánh mắt dịu dàng nhìn người con gái trước mặt, tất cả tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ làm điên đảo chúng sinh.
Ánh đèn flash bắt đầu nháy liên hồi. Nhiếp ảnh gia bấm máy không ngơi tay, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc vàng ngọc nào. Mọi cử chỉ, ánh mắt họ trao nhau sao mà xứng đôi đến thế! Nữ thì e lệ, thẹn thùng, đôi má ửng hồng như cánh đào phai, nam thì cao ngạo, cường thế nhưng lại sủng nịnh vô cùng.
Phỉ Y Hân ban đầu còn vùng vằng, nhưng trước sự “cưỡng chế” đầy mị lực của hắn, cô rốt cuộc cũng chịu ngồi yên. Cô chỉnh lại tà áo sườn xám, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên đùi, mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ đoan trang, kiều diễm.
Vừa chụp xong vài kiểu, cô định đứng dậy thoát khỏi bầu không khí ám muội này thì vòng eo thon nhỏ đã bị một cánh tay rắn chắc siết chặt. Hoắc Đông Thần bá đạo kéo cô ngã vào lòng mình, hơi thở nam tính phả ngay bên tai cô.
“Tách! Tách!” Nhiếp ảnh gia như bắt được vàng, liên tục bấm máy.
Phỉ Y Hân đỏ mặt tía tai, dùng tay đẩy ngực hắn ra: “Hoắc Đông Thần! Anh buông ra…”
Lời chưa dứt, Hoắc Đông Thần đã cúi xuống, hôn phớt một cái lên má cô, nhanh như một cơn gió nhưng để lại sự tê dại lan tỏa khắp khuôn mặt.
“Hoắc Đông Thần! Anh dám…” Cô trừng mắt, nhưng trong mắt người ngoài lại giống như đang hờn dỗi yêu đương.
“Quá tuyệt! Hoắc tổng, hôn sâu luôn đi! Ảnh đẹp xuất thần!” Nhiếp ảnh gia không kìm được mà thốt lên đầy phấn khích.
Hoắc Đông Thần nghe vậy, ý cười trong mắt càng đậm. Hắn cúi đầu thấp hơn, định thực hiện lời đề nghị hấp dẫn kia, muốn nuốt trọn đôi môi đỏ mọng đang mấp máy kia vào miệng.
Phỉ Y Hân hoảng hốt, vội vàng đưa hai bàn tay nhỏ nhắn lên che miệng hắn lại. Khuôn mặt cô đỏ bừng như quả gấc chín, đôi mắt trừng lớn đầy cảnh cáo. Hắn nhìn dáng vẻ xù lông đáng yêu của cô, biết là không thể ép quá, bèn thức thời dừng lại.
Hắn phân phó vài câu cho nhân viên, sau đó nắm chặt tay cô kéo ra ngoài. Khi đi ngang qua khu trưng bày, hắn tiện tay lấy một chiếc áo choàng lông thú màu xám đen, nhẹ nhàng khoác lên đôi vai trần của cô.
Hắn cúi xuống, cẩn thận cài khuy áo cho cô, giọng nói trầm ấm vang lên: “Đừng để bị lạnh! Bên ngoài gió lớn lắm.”
Sự quan tâm tỉ mỉ ấy như một dòng nước ấm chảy qua tim Phỉ Y Hân, khiến những lời mắng mỏ định thốt ra đều tan biến. Cô ngoan ngoãn để hắn nắm tay dẫn ra xe, khuôn mặt vẫn còn vương vấn nét hồng hào của sự ngượng ngùng xen lẫn rung động.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận