Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói của hắn khiến đại não Tô Từ như muốn phát nổ.

Gương mặt cô lập tức biến sắc, toàn thân bắt đầu run rẩy dữ dội.

“Không… không… đừng bắn vào mà, em xin anh, không được đâu.”

Nghiêu Thần dùng sức đâm mạnh một cái, sau đó mỉm cười nói với cô: “Không, em không có quyền lựa chọn.”

Hắn không quan tâm tới cô nữa, chuyên tâm giải toả dục vọng của bản thân.

Chàng trai ở trên thì cấu xé đôi thỏ ngọc của cô gái, bên dưới thì điên cuồng ra vào, mỗi một cú thúc đều đâm vào đến tử cung.

Bên trong phòng ngủ máy điều hoà phả ra từng đợt khí lạnh.

Sau một hồi vận động mãnh liệt chàng trai cuối cùng cũng chịu buông tha cho cô gái dưới thân.

Khi Nghiêu Thần rời khỏi cơ thể Tô Từ, cô bị máy điều hoà thổi đến mức toàn thân đều lạnh run lên.

Từ trong tiểu huyệt chảy ra một dòng hổn hợp trắng đục, chảy mãi mà vẫn chưa ngừng được.

Tô Từ vẫn chưa ngủ, hai mắt ẩm ướt nở toang nhìn trần nhà. Bây giờ lòng cô đang rất lạnh lẽo, trái tim giống như người chết, không có một chút dấu hiệu của sự sống.

Nếu như mang thai, Tô Từ thật sự chỉ muốn chết đi mà thôi.

Từ mười năm trước, cô không khác nào đang sống trong một cái lồng do chính tay Nghiêu Thần tạo ra, ngoài mặt nhìn cô có thể tự do làm chuyện mình muốn nhưng thật ra mỗi khi cô muốn làm gì thì đều phải xin phép Nghiêu Thần.

Thông qua sự đồng ý của hắn.

Từ lâu tay chân Tô Từ đều bị những sợi xích vô hình quấn quanh và khống chế mọi hoạt động.

Điều làm cô tuyệt vọng hơn chính là cha mẹ của mình lại không hiểu được cô.

Mỗi lần bọn họ đều tự tay đẩy cô vào hố sâu đau đớn này.

Họ có thấy sự cầu xin trong mắt cô không, ban nãy mẹ Tô có nghe thấy lời cầu xin của cô không?

Nhưng nếu nghe thấy thì bọn họ sẽ lựa chọn cứu cô hay là bỏ mặc như những lần trước.

Tô Từ muốn đánh cược một lần nhưng cô lại sợ thua.

Cô phải làm sao mới tốt đây?

Phải làm sao mới cứu được bản thân mình mà lại không ảnh hưởng tới gia đình?

Càng suy nghĩ Tô Từ càng không kiềm chế được mà bật khóc.

Nghiêu Thần vừa từ trong nhà vệ sinh bước ra thì đã nghe thấy tiếng khóc đáng thương của cô gái đang nằm trên giường

Hắn cười lạnh rồi nhấc chân đi tới bên giường, cúi đầu nhìn Tô Từ, nói: “Năm sau, em nhất định phải theo anh đi du học.”

Nói xong, Nghiêu Thần cúi đầu đến gần gương mặt tái nhoẹt của cô, môi chạm vào mang tai của Tô Từ, chậm rãi nói rõ từng chữ một.

“Từ Từ, em biết tính anh mà có đúng không?”

“Anh không thích người phụ nữ của mình không nghe lời, nếu em giống như vậy, anh sẽ “dạy dỗ” đến khi nào em nghe lời mới thôi.”

Hắn nhấn mạnh hai chữ “dạy dỗ” như một lời cảnh cáo dành cho cô.

Tô Từ nhắm mắt lại, khoé mi run rẩy.

Cả người như chìm vào trong lạnh giá.

Sau đó cô cảm nhận mình được Nghiêu Thần bế lên, ít phút sau có một dòng nước ấm chảy lên người rồi Tô Từ hoàn toàn chìm vào hôn mê.

Sáng hôm sau, Tô Từ và cả Nghiêu Thần đều không tới trường.

Những lần hiếm hoi hắn nghỉ học cùng cô đó là khi Tô Từ đã bị hành hạ tới mức không thể đi nổi thì chàng trai này mới thương tình cho cô nghỉ học.

Nhưng ở bên Tô gia không hề hay biết, bọn họ cũng không quan tâm đến dù cô có nghỉ hay là đi học.

Bữa sáng được bưng vào phòng, màn cửa được kéo sang hai bên, ánh nắng chiếu vào làm bừng sáng cả căn phòng.

Tô Từ ngồi trên giường, lưng dựa vào gối mềm, sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt cô.

Khi người hầu dọn bữa sáng ra bàn thì Nghiêu Thần bảo bọn họ ra ngoài. Hắn đi tới ngồi xuống cạnh cô, giơ tay cầm bát cháo ấm lên.

Cổ họng Tô Từ bị tổn thương, không thể nuốt nổi cơm.

Nghiêu Thần múc một muỗng cháo, thổi nguội rồi đưa nó tới bên môi cô.

Tô Từ cúi mắt nhìn nó rồi ngoan ngoãn há miệng ra ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận