Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa tối dưới ánh nến và vị trà ma thuật
Một buổi sáng rảnh rỗi, Điền Điềm cuộn mình trên sofa, lướt điện thoại. Cô tìm thấy trang Weibo của Vi Dự, bút danh “Dạng Vũ”. Hơn một triệu người theo dõi, một con số không đùa được. Cô tò mò lật lại những bài đăng cũ của anh.
Những tác phẩm ban đầu của Vi Dự khiến cô ngạc nhiên. Chúng không phải là những câu chuyện tình yêu ngọt ngào, ấm áp như bây giờ. Thay vào đó, là những mẩu chuyện thực tế đến trần trụi về một nhân viên văn phòng bình thường, đấu tranh với công việc và cuộc sống. Kết thúc cũng chẳng trọn vẹn, chỉ là gã nhân vật chính mệt mỏi rời bỏ công ty, tìm một khởi đầu mới.
Điền Điềm nhíu mày. Phải chăng Vi Dự đã từng trải qua điều gì đó? Nhưng tính cách nhân vật trong truyện lại quá khác biệt với anh chàng họa sĩ rụt rè, dễ đỏ mặt mà cô biết. “Chắc là dạo đó anh ấy xem nhiều phim công sở quá thôi,” cô tự nhủ rồi quẳng mớ suy nghĩ đó ra sau đầu.
Nằm lười một hồi, cô thấy buồn chán. Chiều nay nên làm gì đây? Bỗng một ý nghĩ tinh quái lóe lên. Cô bật dậy, quyết định đi siêu thị mua ít đồ uống. “Mua bia đi! Ăn đồ nướng mà có bia lạnh thì còn gì bằng. Phải tạo cho anh ấy một bất ngờ mới được!”
Cô không hề biết rằng, Vi Dự cũng đang ấp ủ một bất ngờ lớn hơn cho cô.
Tối hôm đó, Vi Dự bận rộn trong bếp từ chiều. Anh muốn tối nay phải thật hoàn hảo. Anh muốn tỏ tình.
Anh dọn dẹp phòng khách gọn gàng. Chiếc bàn ăn được trải một tấm khăn ca-rô trang nhã. Giữa bàn là một lọ hoa hồng nhung đỏ thắm anh mới đặt mua sáng nay. Anh hồi hộp đến mức làm đổ cả nước khi cắm hoa. “Bình tĩnh nào, Vi Dự. Mày làm được mà.”
Đúng lúc anh đang nướng mẻ mực cuối cùng, chuông cửa vang lên. Anh giật nảy mình. Sao cô lại đến sớm vậy? Anh còn chưa kịp thay bộ quần áo đẹp nhất mà!
Vi Dự cúi nhìn bộ quần áo thể thao mặc ở nhà, trong lòng gào thét. Chuông cửa lại réo rắt. Thôi kệ! Không thể để cô ấy đợi lâu.
“Điềm Điềm, em tới rồi.”
“Em có mang theo đồng minh tác chiến đây!” Điền Điềm giơ cao lốc bia 6 lon, cười rạng rỡ.
Vi Dự vội vàng đón lấy, cái lạnh từ lon bia làm tay anh tỉnh táo đôi chút. “Em vào ngồi chơi đi, anh sắp xong rồi.”
Bước vào phòng, Điền Điềm lập tức nhận ra sự khác lạ. Khăn trải bàn, hoa tươi… Trái tim cô đập hẫng một nhịp. “Trời ạ, Vi Dự… anh ấy tính làm gì đây?”
Cô rờ nhẹ lên cánh hoa hồng vẫn còn đọng sương. Vi Dự ở trong bếp nhìn ra, thấy cô chạm vào bó hoa, anh căng thẳng đến nín thở. Anh sợ cô hỏi, anh chưa sẵn sàng.
May mắn, Điền Điềm chỉ mỉm cười, không nói gì. “Anh có cần em giúp không?”
“Không cần đâu, em cứ ngồi đi, xong ngay đây!”
Mùi sốt BBQ thơm lừng xộc thẳng vào mũi, quyến rũ cái dạ dày đang réo gọi của cô.
“Điềm Điềm, xong rồi đây!” Vi Dự bưng đĩa mực nướng thơm phức ra bàn. “Anh còn làm thêm cơm chiên hải sản nữa.”
“Để em! Để em!” Cô lon ton chạy vào bếp.
Trên kệ bếp, bên cạnh đĩa cơm chiên vàng ruộm, là một ly nước lớn màu vàng nhạt, tỏa ra mùi xoài thơm ngát.
“Oa, cái gì đây ạ? Thơm quá!”
“Trà xoài,” Vi Dự tự hào giới thiệu. “Bạn anh làm đó, công thức độc nhất vô nhị. Nước nho lần trước cũng là nhà cậu ấy làm.”
“Lợi hại thật!”
“Đúng vậy. Em nếm thử không?” Anh rót cho cô một ly nhỏ.
Điền Điềm hít hà mùi xoài, uống một ngụm. Cô chớp chớp mắt, trừng lớn. “Ủa? Sao ngửi mùi xoài mà uống vào lại như nước lọc vậy? Vi diệu thật!”
“Thần kỳ lắm đúng không? Anh cũng không biết làm cách nào nữa,” Vi Dự cười.
Hai người dọn đồ ăn ra bàn. Điền Điềm nảy ra một ý nghĩ xấu xa. Cô vừa rót bia cho anh vừa nghĩ: “Tối nay phải chuốc cho anh say bí tỉ. Để xem anh chàng ngốc này chuẩn bị bất ngờ gì cho mình.”
Cô đâu biết rằng, tửu lượng của Vi Dự tệ đến mức nào. Chỉ vài lon bia, lại thêm đồ nướng quá xuất sắc, anh nhanh chóng rơi vào trạng thái lâng lâng. Mặt anh đỏ bừng, mắt mơ màng, nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh táo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận