Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Làm phiền phu nhân Cao đeo caravat cho anh được không?” Cao Đạm giơ caravat trong tay lên.

“Em, em không biết làm sẽ”

“Không sao, anh chỉ cho em” vì thế cô đứng đối diện anh, để mặc anh nắm tay mình tay, từng chút làm động tác thắt caravat của anh.

“……” hoàn thành nhiệm vụ, anh vẫn như cũ nắm tay cô, ánh mắt ôn nhu nhìn cô đến nỗi cô đỏ mặt.

“Này, sắp trễ rồi” cô ngượng ngùng nhắc nhở anh.

Anh cũng không trêu cô, mỉm cười nói “Đi thôi”

Hai người gọi taxi ra sân bay, trên đường vì kẹt xe thiếu chút nữa muộn giờ bay.

Cao Đạm làm xong thủ tục đăng ký, một tay kéo rương hành lý, một tay dắt cô “Anh không ở nhà, phải tự giác ăn cơm đầy đủ đúng giờ, tối thì đi ngủ sớm một chút, đừng có thức khuya rõ chưa?” anh coi cô như trẻ con dặn dò từng tí một, thật là trăm nẻo không yên tâm.

“Vâng”

Trong chốc lát anh chỉ nhìn cô không nói lời nào, loa thông báo thúc giục hành khách lên máy bay.

“Mau đi đi…” Còn không có đợi cô nói xong, anh liền ôm cô vào lòng “Sẽ nhớ anh chứ?”

“……”

“Anh sẽ nhớ em lắm” làm như không quan tâm đến việc không nghe được đáp án mình muốn, anh cứ vậy thổ lộ ra suy nghĩ trong lòng.

“Anh đi đây” Cao Đạm buông An Hân Phỉ, cười vẫy vẫy tay, xoay người hướng tới cửa lên máy bay.

Cô nhìn hình bóng anh, đột nhiên hô to “Thuận buồm xuôi gió, đi sớm về sớm, em chắc chắn sẽ nhớ anh…”

Anh bỗng nhiên quay đầu lại, khóe môi cong lên, trong nháy mắt, triệt tiêu mọi bất an hoang mang của cô, đối với cô mà nói, Cao Đạm chính là người mang tới quãng thời gian tươi đẹp, những năm tháng dịu dàng ấm áp cho cô.

Tiễn Cao Đạm đi rồi, An Hân Phỉ đi dạo quanh trung tâm thương mại gần đấy, nhớ tới vòng tay anh đưa cho cô, cô cũng muốn tặng anh một món quà làm vật đáp lễ, cô nhìn trúng một cái nút tay áo đá quý, nhưng giá tiền lên tới gần một vạn nhân dân tệ thì cô thật sự là kham không nổi. Cô chỉ là sinh viên sắp tốt nghiệp, tiền gửi trong ngân hàng có hạn, tuy rằng sau khi kết hôn anh có đưa cô một tấm thẻ tín dụng để cô mặc sức “”càn quét””, nhưng cô chỉ dùng nó mua sắm đồ gia dụng, còn lại không có động qua. Tiền mua quà tặng anh, cô cũng chẳng muốn trích ra từ tấm thẻ này.

Cuối cùng, An Hân Phỉ chọn lựa một cái cà vạt, cô để ý rằng tủ quần áo của anh toàn là cà vạt một màu đơn điệu hoặc màu tối, vì thế cô cố ý mua một chiếc cà vạt giá cả phải chăng có màu xanh đen mặt trên khảm hoa văn bông hoa của thương hiệu nào đó, tốn hết một ngàn đồng ít ỏi mà cô gửi được ở ngân hàng, song thật ra cô cũng không xót ruột lắm.

Đợi nhân viên bán hàng gói ghém đồ cẩn thận, An Hân Phỉ gọi taxi tới nhà ông An Chí Quốc, dẫu sao từ tuần trăng mật trở về mà không qua nhà thì không tốt lắm, cũng chẳng biết mua cái gì, vì thế liền mua cả giỏ trái cây đi qua.

Lúc cô về bên ngoại, ông An Chí Quốc không ở nhà, An Tử Nguyện cũng đang đi học chưa về, chỉ có Lan Di ở nhà.

“Đã về rồi, Cao Đạm đâu, sao không cùng con về đây?”

“Ở nơi khác tổ chức hội thảo giao lưu, anh ấy phải đi công tác”

Bà Lan Di đem giỏ hoa quả cất gọn, gọt trái cây cho cô, lại rót nước trái cây ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm.

“Tiểu Phỉ à, đừng trách mẹ lắm miệng, con vẫn là phải chắc chắn cùng Cao Đạm sinh một đứa bé”

“Con biết, dù sao vai trò của con cũng là đi chửa hộ người ta”

“Tiểu Phỉ à, mẹ không có ý này” “Ý mẹ là con sớm một chút sinh con của Cao Đạm, nhân lúc tuổi còn trẻ, cũng tính có đường lui ấy mà”

An Hân Phỉ hiểu rõ lời bà Lan Di nói, không ngoài việc sinh con – hoàn thành nghĩa vụ của một người mang thai hộ, sau đó kết thúc cuộc hôn nhân hoang đường này. Cô hiểu đạo lý này, nhưng với việc giao phó thân thể cô có thể thấy không sao cả, song trái tim, đâu phải muốn dừng là được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận