Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại rớt dưới đất không người quan tâm, ai cũng quên cả phản ứng. Thanh âm rên rỉ của nam nữ khi ân ái, tiếng thở dốc tựa như sấm mùa xuân nổ vang bên tai mấy người đàn ông.
Trương Tiểu Phúc đứng phắt dậy, hai gò má đỏ bừng, run rẩy nói: “Con… Đây là video trước kia con quay cùng Tư Niên… Lúc nãy con định xóa đi, không ngờ lại ấn nhầm thành đăng lên nhóm, con… con không cố ý.” Nói xong, cô một làm vẻ mặt xấu hổ, không dám nhìn bọn họ, cầm di động xoay người bỏ chạy.
Người đầu tiên khôi phục tinh thần là Chu Siêu. Anh run rẩy nhặt điện thoại lên ấn nút dừng, khóe mắt trộm quan sát ba mình cũng mấy người em trai, biểu cảm của mấy người họ vô cùng kì lạ, anh lên tiếng: “Cha, con lên núi làm việc trước.”
“Con, con cũng đi làm việc.” Mấy anh em khác thấy Chu Siêu đứng dậy cũng nhanh chóng viện cớ, vác cuốc nhanh chóng ra khỏi lều.
Trong lều chỉ còn lại mình cha Chu, bốn bề vắng lặng, âm thanh vừa nãy làm lòng ông cồn cào, ngứa ngáy. Ông nhìn dáo dác xung quanh, chắc ăn không còn người nào, bèn lấy điện thoại trong túi ra, vào nhóm tìm video kia.
Đoạn phim vừa mới mở, tiếng rên rỉ đột nhiên vang lên. Mặt ông nóng hết cả lên, trái tim kinh hoàng, chột dạ nhìn chung quanh, rồi vội vàng chỉnh âm lượng nhỏ xuống, xem không chớp mắt hình ảnh phóng lớn trong điện thoại.
Ông chăm chú ngắm nhìn cơ thể nõn nà của con dâu. Cô trần như nhộng nằm trên giường, đôi gò bồng đảo lay động, thằng út Tư Niên mở hai chân cô ra, hạ thân khôn ngừng va chạm vào trong cơ thể cô, huyệt nhỏ hồng hào trông đáng yêu đang cắn chặt lấy côn th*t không buông… Hình ảnh phóng đãng kia khiến trái tim ông chịu kích thích cực mạnh, tay run rẩy muốn tắt nhưng lại luyến tiếc.
Đoạn phim ngắn nhanh chóng kết thúc, cha Chu nhịn không được mở lại xem thêm lần nữa, lều nhỏ bên dưới của ông đã nhô lên cao. Mắt ông xem đoạn phim mà con dâu mình thủ vai chính, thở hổn hển, tay còn lại bận rộn luồn vào trong quần an ủi “người anh em”. Cùng thời gian đó, ở một chỗ khác, sau khi Chu Siêu vọt lên tới đỉnh núi, ngồi dựa vào cây cổ thụ, rung rẩy mở điện thoại, hưng phấn xem đoạn phim kia.
Sự việc kia vô tình làm năm người đàn ông rối loạn, làm việc đều mất tập trung, đợi đến tối về nhà, sau khi dọn cơm xong vẫn không thấy Tiểu Phúc đâu. Cuối cùng, cha Chu mới phát hiện cô nhốt mình trong phòng ngủ không chịu đi ra.
“Em dâu, mau ra ngoài ăn cơm đi em. Em trốn trong phòng làm gì?” Chu Quý gõ cửa gọi. Trương Tiểu Phúc ở bên trong nói ra: “Em không ra. Em xấu hổ lắm, không còn mặt mũi nào gặp mọi người cả.”
Chu Siêu nghe xong, lập tức lên tiếng: “Em dâu, sao lại xấu hổ chứ. Bọn anh cũng có thấy cái gì đâu, video của em với Tư Niên sao bọn anh lại nhìn lén chứ. Em đừng ngại, ra ngoài ăn cơm đi em.”
“Thật không?” Cô ngờ vực hỏi.
“Thật!” Mặt Chu Siêu nóng rang nhưng vẫn một mực phủ nhận, quay đầu hỏi mấy người còn lại: “Mọi người mau nói cho Tiểu Phúc biết, có ai xem video đó hay không?”
“Đương nhiên không có!” Chu Quý liên tục cam đoan, trong lòng thầm nói: anh chỉ xem cả chục lần mà thôi. Ngày nào đó anh phải cùng cô quay một cái video mới được, anh muốn thử tư vị được làm nam chính cùng cô quá.
Lúc này Trương Tiểu Phúc mới mở cửa ra, mặt đỏ ửng liếc mắt nhìn bọn họ, phát hiện ai cũng thực nghiêm túc mới ngượng ngùng nói: “Mọi người không được gạt em đó.”
Mặt thì thẹn thùng nhưng trong lòng cô lại cười trộm, mấy người đàn ông này sắm vai nghiêm túc cũng thật quá đi chứ!
Chu Quý kéo cô lại bàn ăn, nghiêm chỉnh nói: “Bọn anh lừa ai chứ không bao giờ lừa em đâu.”
“Dạ.” Thấy cô gật đầu tỏ vẻ tin, lúc này mấy nam nhân mới nhẹ nhàng thở ra.
Đêm đến, Chu Quý trực tiếp trèo tường vào phòng cô, còn những người khác chỉ có thể xem video cho đỡ thèm. Đêm nay, trừ Chu Quý ra, bốn người đàn ông còn lại không hẹn mà cùng làm gặp mộng xuân, thấy mình biến thành nam chính, uy mãnh “chơi” con dâu – em dâu đến khóc nức nở.
Trương Tiểu Phúc cố ý dùng con ách chủ bài này nhằm khơi lên dục vọng sâu kín nhất trong lòng bọn họ, phải làm cho bọn họ ngày nghĩ đêm mơ mới có thể bất chấp cái gọi là luân thường đạo lý, bộc phát thú tính.
Vài ngày sau đó, mọi người đều làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù vậy cô vẫn mẫn cảm nhận ra ánh mắt của bọn họ đã không còn như trước nữa. Sân vườn nhà họ Chu ngoài một ít rau dưa này nọ còn có một khoảnh ruộng trồng bắp, chủ yếu ăn trong nhà nên họ không trồng nhiều. Nhân hôm nay có hầm nồi canh, cô mang rổ ra hái vài trái bắp non.
Cô hái một ít rau và ớt trước, rồi mới ra bẻ bắp. Khi định mang rổ về nhà thì nghe tiếng sột soạt đằng sau, cô hoảng sợ nghĩ mình gặp phải rắn, định cong chân chạy đi thì chợt thấy có một bóng người phủ lên mình, rồi ôm chầm lấy cô ngã xuống. Người nọ đè lên cô, bắt đầu xé váy.
“Anh là ai, mau buông ra!” Gặp phải người đàn ông lạ, Trương Tiểu Phúc kinh hãi, tay chân đấm đá loạn xạ, thét lớn: “Cứu mạng… Có ai không… Cứu với!”
“Hắc hắc, cưng đừng lên tiếng. Anh là Trụ Tử, gần nhà em đây mà.” Hắn vừa nói vừa bụm miệng cô, cười dâm đãng: “Chồng cưng chết lâu vậy rồi, để anh thay chú nó chơi cưng. Ngoan nào!”
Vương Trụ Tử tuy cũng ở trên núi này nhưng lại cách nhà họ Chu rất xa. Hắn vô cùng ghen tị vì nhà họ Chu cưới được nàng dâu xinh đẹp thế này. May là chồng cô chết sớm, cơ hội của hắn đến rồi.
Quần áo trên người Trương Tiểu Phúc đều bị xé rách, cô vừa sợ vừa giận, đá mạnh vào hạ bộ hắn. Hắn chưa kịp kêu đau thì đã bị nện cho một cán cuốc đau điếng.
“Thằng chó Vương Trụ Tử, mày đang làm gì em dâu tao?” Chu Siêu vừa chửi vừa đánh, Vương Trụ Tử bị đánh cho bầm giập, ba chân bốn cẳng chạy thoát thân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận