Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan nhỏ giọng hỏi: “Nhân viên công vụ không phải là không thể đánh bạc sao?”

“Đừng báo cáo chúng tôi là được, đến lúc đó người xui xẻo đầu tiên chính là cậu ta.” Anh ta nhìn cô trêu chọc.

“Anh ấy sẽ chơi mạt chược sao?” Tuy lời nói là Cố Nhan đang hỏi người đối diện nhưng ánh mắt lại dịu dàng như nước mà dừng lại ở trêи người Chu Quân Ngôn.

“Em không biết à? Cậu ấy mà đã thấy qua là không quên được, nhớ bài vô cùng tốt!”

Cố Nhan nghe vậy nhìn Chu Quân Ngôn với vẻ ngưỡng mộ.

“Anh thật giỏi.”

Chu Quân Ngôn bị cô nhìn chăm chăm đến mức không được tự nhiên, nhấp nhấp môi:

“Cô ăn cơm đi, đừng nhìn tôi.”

“Đừng ở trước mặt con gái nhà người ta làm bộ đẹp trai lạnh lùng.” Chị Dư có chút ghét bỏ mà mở miệng.

Cố Nhan cười cười, chờ lúc chị Dư không chú ý tới họ, cô mới lén lút tới gần anh nói nhỏ:

“Anh kiểu nào cũng đều đẹp trai.”

Cố Nhan chưa kịp đợi đến phản ứng của Chu Quân Ngôn thì bên trái cô có tiếng cười nói, Cố Nhan đột nhiên ý thức được hóa ra bên trái mình còn có người.

“Chúng ta nhiều người có thể chơi trò ma sói giết người, lần ăn Tết ở nhà tôi có chơi cùng một nhóm các em trẻ tuổi một lần, thấy cũng rất thú vị.”

Mắt Cố Nhan sáng rực lên: “Tôi chơi trò này rất giỏi đấy.”

“Nhưng cậu ấy không thích chơi cái này.” Chị Dư khẽ nhếch cằm, chỉ chỉ Chu Quân Ngôn.

Cố Nhan có hơi tiếc nuối, hiếm khi gặp trúng trò mà cô am hiểu.

“Tiểu Chu không biết lừa người, cầm bài người sói đều sẽ im lặng không nói gì.”

Cố Nhan tưởng tượng dáng vẻ trầm lặng khi chơi trò này của Chu Quân Ngôn, đột nhiên mỉm cười.

Cô cúi người về phía trước, tay che miệng ở bên tai anh nói nhỏ:

“Không sao, sau này khi chúng ta chơi cùng nhau, em sẽ luôn cứu anh, vẫn luôn cứu anh.”

Bên tai là hơi thở ấm áp, trong nháy mắt Chu Quân Ngôn sững sờ. Anh nhìn chằm chằm mặt bàn một lúc lâu, cuối cùng cầm cái ly tròn trêи bàn lên uống một hơi cạn sạch nước trong ly, rồi nói với giọng trầm thấp:

“Tôi không chơi.”

Cố Nhan mất mát mà ngả người dựa lưng vào ghế, cũng không nói gì.

7

Mọi người trêи bàn đang nhắc đến chuyến du lịch hai ngày một đêm đến quần đảo gần thành phố được họ tổ chức vào cuối tuần này, khuyến khích mọi người mang theo người nhà đi cùng.

Cố Nhan đang ngồi lặng lẽ trêи ghế với cốc sữa chua hoa quế. Cô nghĩ đến mình lúc ở Mỹ dường như mỗi quý đều sẽ ra ngoài du lịch một hai lần, nhưng ở trong nước thì từ trước đến nay cô chưa đi nhiều thì phải.

Nghe họ nói là có thể bắt cua trêи bờ biển, ban đêm thì ở trong lều trại ngắm sao băng. Cố Nhan nhìn Chu Quân Ngôn bằng ánh mắt mong đợi, cô cũng muốn đi cùng anh đến đó.

Nhưng nghĩ đến ngay cả chơi ma sói anh cũng không muốn chơi cùng cô, cô chỉ có thể ngậm chặt miệng, cứng rắn ép lời nói đã đến miệng xuống.

Cô cũng có liêm sỉ chứ.

“Mẹ chồng tôi trước đó đã nói là muốn dẫn con gái cưng là tôi đến đảo Hoa Đào chơi, chồng tôi lại không yên tâm nên cũng muốn đi theo đấy.” Chị Dư quơ quơ chiếc thìa bạc sáng chói trước mắt Cố Nhan: “Chị không có người nhà theo cùng, có muốn đi với chị không?”

Cố Nhan ngồi thẳng dậy, đôi mắt cô sáng lên. Tuy nhiên khi cô thử liếc qua Chu Quân Ngôn lại thấy anh không đồng ý mà nhìn chị Dư.

“Cô ấy không thể.”

“Em có thể chứ?”

Sau khi Cố Nhan nghe thấy lời từ chối lạnh lùng của anh thì tức giận và nhỏ giọng oán trách: “Anh bá đạo chết đi được, em không phải đi với anh đâu.”

Chu Quân Ngôn nghiêm khắc nhìn Cố Nhan, chị Dư ghét bỏ muốn mở miệng thì điện thoại trêи bàn của anh bỗng nhiên vang lên.

Anh bình tĩnh nghe điện thoại, cuối cùng nói một câu: “Được, bây giờ chúng tôi sẽ trở về.”

Cố Nhan biết có thể là họ có việc bận, người phía đối diện đưa lại áo khoác đen mà Chu Quân Ngôn đã cởi ra trước khi ăn cơm. Cố Nhan quay đầu thấy bọn tiểu Lý vẫn chưa ăn xong, biết mình tốt nhất không nên tiếp tục làm phiền đến nhóm của Chu Quân Ngôn nữa.

Đây là lần đầu tiên cô ăn cơm cùng Chu Quân Ngôn đấy, mặc dù là đi với nhiều người.

Cô có bệnh hay quên, chỉ trong chốc lát đã quên mất sự không thoải mái vừa rồi, có hơi miễn cưỡng mà đứng dậy đứng bên cạnh anh.

“Mọi người có việc bận rồi à, vậy em đi đây.”

Chu Quân Ngôn cúi đầu nhìn nút áo ở cổ tay, phớt lờ lời nói của cô, mọi người bên cạnh lần lượt đứng dậy chào tạm biệt Cố Nhan. Sau khi Cố Nhan vẫy tay chào lại thì vẫn như cũ cố chấp dính ở bên người anh: ” Có thể nhìn em một chút được không, em sắp phải đi rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận