Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên Ngoại – Khúc Giao Hoan Dưới Ánh Trăng Mờ (Cảnh báo: Nội dung nhạy cảm)

Sau khi đưa Tô Yểu về nhà, Lương Sở Uyên nhận được tin nhắn của Lương Sở Thương, rủ anh qua quán bar uống vài ly. Anh trả lời: Biết rồi. Không về nhà, Lương Sở Uyên lái xe thẳng đến quán bar. Gió đêm hơi lạnh luồn qua cửa sổ phả vào mặt, làm tan đi không ít hơi nóng trong người.

Lương Sở Uyên đến nơi đúng 10 giờ tối. Cuộc sống về đêm ở Ôn Thành vừa mới bắt đầu. Vừa đến cửa, anh đã nhìn thấy Lương Sở Thương, Lương Mặc cũng ở đó. Đang định bước vào, động tác làm được nửa chừng, anh lại cứng ngắc thu chân lại. Bởi vì anh nhìn thấy Lương Sở Thương và Lương Mặc đang hôn nhau. Anh trai anh và chị họ anh… hôn nhau.

Lương Sở Uyên mất vài giây để tiêu hóa cú sốc này. Anh day day trán, dứt khoát quay đầu bỏ đi. Trước khi rời khỏi còn không quên gửi cho Lương Sở Thương một tin nhắn: Em về trước.

Thịt Phiên: Đỡ Thèm
Vế trên: Tiểu phiên ngoại. Vế dưới: Đại thịt mỡ. Hoành phi: Đỡ thèm.

“Ở chỗ này sao?”
Lương Sở Uyên gật đầu.
Tô Yểu nhìn chiếc ghế dài phủ thảm lông màu nâu trước mặt, hít một hơi thật sâu, vẫn còn chút căng thẳng. Cô quay đầu lại: “Anh chắc chắn người bên ngoài không nhìn thấy bên trong chứ?”

Lương Sở Uyên cười cười, cúi xuống hôn lên mắt cô. Chắc chắn. Kính một chiều mà.

“Được rồi.” Tô Yểu đáng thương liếc anh một cái, lấy hết can đảm, đưa tay sờ lên hàng cúc áo sơ mi. Chiếc áo sơ mi này là của Lương Sở Uyên, hai hôm trước anh mới mặc qua, chính tay cô đã cài cúc cho anh. Mà bây giờ, cô mặc áo của anh, lại tự tay cởi từng chiếc cúc.

Áo sơ mi theo tiếng cúc bung mà trượt xuống vai.
“Nằm thẳng lên đó luôn sao?” Tô Yểu hỏi xong lại tự bật cười trước. Câu này hỏi ra, cô đang quay lưng về phía anh, làm sao nghe được anh nói gì. Lật một góc tấm thảm lông lên, cô thoải mái nằm xuống, nhìn bóng lưng Lương Sở Uyên, rồi lại đưa mắt ngắm cảnh mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, không ngờ lại cảm thấy một tia thư thái lạ thường.

Cô hơi nghiêng mặt: “Như vậy được chưa?”

Đừng nhúc nhích. Không ngờ Lương Sở Uyên đã đến gần. Anh chạm vào cằm cô, xoay mặt cô đối diện với anh. Để anh ngắm một chút.

“Có thể em sẽ ngủ mất đấy.”
Anh vuốt ve phần thịt mềm bên eo Tô Yểu, bàn tay có xu hướng trượt xuống thấp hơn. Tô Yểu vội bắt lấy tay anh: “Anh nói vẽ tranh trước cơ mà.”

Lương Sở Uyên cụp mắt, đứng dậy quay về chỗ giá vẽ. Nhưng vừa cầm bút lên, anh phát hiện mình căn bản không thể tĩnh tâm nổi. Mọi việc đều có hai mặt. Tô Yểu có thể mang lại cho anh cảm giác đặc biệt, nhưng anh lại không thể khống chế được dục vọng của chính mình. Vài nét phác thảo nguệch ngoạc, chỉ mới hiện ra đường cong mềm mại của người phụ nữ. Lại thấy Tô Yểu lén lút cử động vai, anh nén hơi thở, cuối cùng vẫn quyết định buông bút.

Tô Yểu ngáp một cái, đôi mắt phủ một tầng sương mờ ảo. Cô cảm thấy, thời tiết này, đáng lẽ nên bật điều hòa, chui vào chăn ngủ một giấc mới phải. Có tiếng động từ phía sau truyền đến, cô quay người lại, “Sao vậy…”

Anh không vẽ được. Lương Sở Uyên nói bằng mắt.

“A?” Cô sửng sốt một chút, Lương Sở Uyên đã không chờ được nữa. Tay anh đỡ lấy gáy cô, cúi người hôn lên môi cô. Nụ hôn như mật ngọt, dính dính, quyến luyến, mút vào từng chút một. Tô Yểu vừa mê đắm vừa buồn cười, cô vòng tay qua cổ anh. Tấm thảm lông trượt xuống, để lộ đôi gò bồng đảo đầy đặn, trắng nõn như đậu phụ, điểm xuyết hai nụ hồng phấn đang từ từ cương cứng.

Khi hôn nhau, cả hai đều không thích nhắm mắt. Tô Yểu có thể nghe rõ từng ý nghĩ của Lương Sở Uyên, tiếng rên khe khẽ của cô bật ra từ cổ họng như tiếng mèo con nũng nịu: “Ưm…”

Ngực em thật mềm… Anh nghĩ, bàn tay không yên phận mà xoa nắn.

Ngực Tô Yểu không lớn không nhỏ, vừa vặn trong lòng bàn tay Lương Sở Uyên. Anh say mê chơi đùa, cúi người xuống, dùng răng khẽ cọ xát nụ hoa tinh xảo. Tô Yểu nhạy cảm rên rỉ hai tiếng, bất mãn vì quần áo anh vẫn còn nguyên vẹn, bàn tay cô thành thạo cởi bỏ cúc áo, rồi lần mò xuống giữa hai chân anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận