Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông từng bước dồn cô gái nhỏ vào góc tường thang máy, bàn tay to lớn nâng cằm cô lên. Giọng nói không mặn không nhạt, mang theo vẻ châm biếm rõ ràng: “Cô Lục, có gan mắng chửi thì cứ chửi thẳng vào mặt tôi. Chửi thầm trong lòng chỉ tổ làm ngứa ngáy ruột gan.”
“Ngứa chết anh cũng đáng.” Cô đáp trả không chút kiêng dè.
“Cô Lục chửi rất hay, nhưng không nên dùng với tôi.” Bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, Tống Ngụy u ám nhếch môi cười: “Những người dám chửi tôi, hậu quả thường khó lường lắm đấy.”
Lục Hiểu Dư dựa sát vào vách tường lạnh lẽo, sắc mặt liền biến đổi, cô chậm rãi lên tiếng hỏi, giọng có chút run rẩy: “Anh dựa sát như vậy làm gì?”
“Phạt cô chứ làm gì nữa?” Hắn đáp, giọng điệu thản nhiên.
Dứt lời, người đàn ông cúi đầu xuống, đôi môi bạc khẽ chạm lên đôi môi anh đào căng mọng của cô. Tống Ngụy hưởng trọn vị ngọt ngào, đầu lưỡi linh hoạt đảo quanh, tạo ra những thanh âm sống động đầy ám muội. Ánh mắt hắn vẫn ảm đạm nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to kinh ngạc của cô. Cô lúc này đã biết phối hợp hơn rất nhiều so với trước đây.
Lục Hiểu Dư đối diện với đôi mắt sắc lạnh của hắn, sống lưng cô nhất thời lạnh toát. Cô nhắm chặt hai mắt lại, cố sống cố chết hòa mình vào nhịp điệu cuồng nhiệt của hắn. Thật ra cảm giác khóa môi cùng người đàn ông này cũng không đến nỗi tệ, hoặc có lẽ là vì cô không tiếp xúc môi lưỡi với nhiều người nên mới có cảm giác lạ lẫm này.
“Lần này có tiến bộ rồi, tôi có nên khen thưởng cô không?” Hắn rời môi cô, giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc.
“Đồ điên!” Lục Hiểu Dư ra sức dùng mu bàn tay chùi lấy chùi để đôi môi mình, không quên lườm hắn bằng ánh mắt hình viên đạn. Cô điên rồi mới thấy không tệ với loại người này!
Tống Ngụy híp mắt, tỏ rõ thái độ không hài lòng: “Chùi cái gì? Chê nước bọt tôi bẩn à?”
“Phải, thứ quái gì trên người anh cũng bẩn thỉu. Bẩn chết đi được!” Cô đáp trả không chút do dự.
Gương mặt người đàn ông hiện lên vài tia tử khí, hắn thô bạo bóp chặt lấy cái miệng đáng ghét kia. Hắn điên cuồng giằng xé, thậm chí còn ngấu nghiến đôi môi mềm mại của cô đến mức sưng tấy đỏ ửng. Mẹ nó, dám chê hắn bẩn?
“Nhớ cho kỹ, là người phụ nữ của tôi, thì thứ gì dính trên người cô, cho dù có là tinh dịch của tôi đi chăng nữa, cũng không được phép chê bẩn.” Hắn gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Lục Hiểu Dư nghe xong liền điên tiết, tức giận mắng mỏ: “Đồ điên! Tôi là người phụ nữ của anh khi nào?”
“Một câu hỏi rất hay, nhưng để tôi trả lời thì lại thành ra vô bổ. Thay vì đi hỏi những câu thừa thãi như vậy, cô Lục nên trau dồi thêm kỹ năng của mình đi thì hơn.” Hắn rời khỏi thang máy, ảm đạm để lại một câu nói đầy ẩn ý cho người đang đứng ngây ngốc bên trong: “Trình độ liếm láp của cô rất tệ, làm anh bạn nhỏ của tôi cương lên không nổi.”
Lục Hiểu Dư không nói gì, chỉ đay nghiến nhìn theo bóng lưng người đàn ông kia. Phải làm như thế nào thì hắn mới chịu buông tha cho cô đây?
Ngồi vào bàn ăn tối, hai người dửng dưng không ai nói với ai câu nào. Tống Ngụy lạnh lùng dùng bữa, thi thoảng lại liếc mắt nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện. Mãi đến khi bát cơm trong chén hắn đã vơi đi phân nửa, hắn mới ảm đạm cất giọng hỏi:
“Đồ ăn không vừa miệng cô à?”
“Có anh ngồi đây mới là không vừa miệng.” Cô đáp trả, giọng điệu không chút cảm xúc.
Đôi lông mày rậm của người đàn ông khẽ nhíu lại, ánh mắt u ám nhìn vào biểu cảm bình thản đến lạ thường của cô. Giọng nói không nóng cũng không lạnh: “Chán sống rồi sao?”
Lục Hiểu Dư nhàn nhạt đáp lại: “Nếu chán sống thì đã không phải ngồi đây nghe anh nói nhảm.”
Tống Ngụy bật cười thành tiếng, như thể vừa nghe được một câu chuyện hài hước nhất thế gian. Nhưng tâm trạng vui vẻ đó rất nhanh đã nguội lạnh đi. Người đàn ông ảm đạm nhìn cô: “Dư Dư à, để tôi nói cho cô nghe. Phận làm phụ nữ sống trên đời phải biết điều một chút, phải ngoan ngoãn nghe lời, nói một tiếng dạ, hỏi một tiếng thưa. Như vậy mới được lòng chủ tử.”
“Tôi không cần được lòng anh.” Cô nói thêm, giọng điệu kiên quyết: “Anh càng ghét tôi nhiều một chút, tôi còn phải cảm tạ ngược lại anh.”
Người đàn ông không hề tỏ ra tức giận, thậm chí ý cười còn lộ rõ trên môi. Hắn đương nhiên biết thừa cô thế nào cũng sẽ nói ra câu này, nên cũng không lấy làm bất ngờ cho lắm.
“Có điều cô Lục đây không biết rồi, Tống Ngụy tôi chính là người thích đi ngược lại với số đông. Cô càng ghét, tôi lại càng thích.”
“Ấu trĩ.” Cô buông một tiếng nhận xét ngắn gọn.
“Cô Lục quá khen.” Hắn đáp lại không chút nao núng.
“…” Lục Hiểu Dư cảm thấy bất lực. Người đàn ông này tính khí thật sự thất thường, lúc nóng lúc lạnh, cô hoàn toàn không thể đoán được hắn đang suy tính chuyện quái gì trong đầu.
Cả chuyện hắn bắt ép cô phải ở lại đây trong vòng một tháng nữa.
“Ngài Tống, có thật là một tháng sau anh sẽ buông tha cho tôi không?” Cô hỏi, giọng điệu có chút dò xét.
“Cô đoán xem.” Hắn đáp, giọng điệu đầy ẩn ý.
“Đoán được thì tôi hỏi anh làm gì?” Cô nhíu mày: “Hỏi thừa thãi.”
Gương mặt Tống Ngụy đen kịt lại. Dám chơi trò gậy ông đập lưng ông với hắn sao? Được, thật có khí phách. Rất khá!
“Tôi ăn cơm xong rồi. Dì Mai, mau dọn bàn đi.” Hắn đứng dậy, lạnh lùng ra lệnh.
Dì Mai đứng ngay bên cạnh, thấy cô vẫn còn đang ăn dở, ái ngại lên tiếng: “Nhưng cô Lục còn chưa ăn xong mà thiếu gia…”
Không đợi hắn kịp lên tiếng, cô đã chủ động buông đũa trong tay ra. Nhìn người phụ nữ trung niên đang đứng bên cạnh mỉm cười: “Không sao đâu dì, tôi no rồi. Để tôi phụ dì một tay dọn dẹp.”
Dì Mai càng thêm ái ngại, sợ hắn sẽ trách móc mình, liền vội vàng giành lấy bát đũa từ tay cô: “Cô Lục đến đây là khách quý, mấy chuyện lặt vặt này cứ để tôi làm được rồi.”
Lục Hiểu Dư liếc mắt nhìn hắn, thấy hắn tỏ vẻ thờ ơ không quan tâm. Cô chỉ cong môi cười khẩy: “Tôi đến đây làm nhân tình chứ không phải làm khách. Nếu so về chức vụ thì vị thế của tôi và dì cũng không khác biệt là bao, cũng đều là người làm công ăn lương cả thôi. Ngài Tống thấy lời tôi nói chí phải chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận