Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là một con mèo con ngây thơ biết nghe lời.

Đợi ăn gần hết hai cái đùi nai to, bà Cao mới từ xa đi đến. Trên tay cầm theo chút cà rốt và củ cải.

“ Bé Ngư, mau lại đón giúp bà.” Cao Lệ đã có tuổi, vác một đống thật nhiều củ cải, cà rốt lên đồi có chút mệt, không ngừng thở dốc.

Đàm Ngư vội chạy đến đón lấy chỗ củ quả. Cao Lệ còn cẩn thận mang cho cô một túi muối rất to.

Cao Lệ cúi người thở, đợi ngẩng đầu lên liền thấy Ý Hiên ngồi đó ung dung cắt đùi nai ăn.

“ Tộc trưởng Ý Hiên cũng ở đây sao?” Cao Lệ không ngờ bọn họ có thể phát triển nhanh đến vậy.

Ý Hiên chỉ gật đầu, không có ý đáp lại.

“ Bà Cao, nay thật bận rộn nha. Thố Hoa đã về sao?” Đàm Ngư đỡ bà Cao ngồi xuống bên bếp lửa, lấy bát đá múc cho bà một bát nước mát lạnh.

“Thố Hoa chưa có trở về.” Cao Lệ thở dài: “ Có lẽ ham chơi, đợi cả một ngày chỉ có tộc trưởng trở lại. Giống đực đều đã ra ngoài tìm nó.”

“Như vậy mọi người chưa hoàn thành nghi lễ sao?” Đợi Cao Lệ uống nước xong, cô mới tiếp tục hỏi.

” Là nghi lễ thôi, đợi con bé về đưa nó uống chút nước thần thú là được rồi” Bà Cao chính là muốn nói, nghi lễ thật ra tiến hành thật thuận lợi. Chỉ thiếu bước cho cô dâu nhỏ uống nước thần thú để chuẩn bị cơ thể cho việc sinh con.

Cao Lệ không ăn được thịt nướng.

Đàm Ngư nhanh nhẹn đi lấy một củ cà rốt thật to, đem rửa sạch rồi đưa bà. Cao Lệ nhận cà rốt nhưng vì ái ngại Ý Hiên ở đây mà không ăn.

Ý Hiên cũng ăn xong rất nhanh, cầm bộ xương còn thừa lại muốn giúp cô vứt đi.

“ Ngài đừng vứt chúng đi” Đàm Ngư vội vàng ngăn lại: “ Giúp tôi để trên bàn đá.”

“ Em dùng làm gì sao?” Ý Hiên khó hiểu hỏi lại.

“ Là một món đặc sản ở tộc tôi.” Đàm Ngư tỏ vẻ bí mật. Ý Hiên cũng không tiếp tục hỏi.

Hắn có vẻ không thoải mái với Cao Lệ, đặt chỗ xương đùi nai lên bàn liền có ý muốn rời đi: “ Da thú tôi mang cho em liền dùng lót dưới giường đá, đừng để bị lạnh.”

“Cám ơn ngài.” Đàm Ngư không khỏi cảm kích hắn.

Dù chuyện hôm nay quả thực cô có chút tức giận, nhưng suy cho cùng cũng không phải do hắn cố ý. Hơn nữa Ý Hiên lại chiếu cố cô như vậy, thuận tiện đủ nguyên liệu ở đây, ngày mai cô liền nấu một chút canh đến cám ơn hắn.

Đợi Ý Hiên rời đi, Cao Lệ kéo lấy tay cô: “Bé con, con cùng hắn đã xảy ra chuyện gì?”

Đàm Ngư không dám kể loại chuyện xấu hổ hôm nay, chỉ nói với bà Cao, Ý Hiên muốn đưa cô cùng đến tộc rắn.

Bà Cao còn có ý định ngăn cản, xong cuối cùng chỉ thở dài: “Con theo hắn đến nơi đó không hẳn là xấu.”

Dù sao con bé cũng là giống thú ăn thịt, ở lại nơi này chưa chắc giống đực tộc thỏ vốn ôn hòa có thể nuôi con bé thật tốt. Chưa kể bà cũng có thể thấy được, Ý Hiên cũng không có ý định buông tha cô.

Chỉ mong hắn có thể tiết chế, không khiến Đàm Ngư quá khổ sở.

” Hắn nói nếu không thể thích ứng, liền qua mùa xuân có thể theo tư tế trở lại nơi này.” Đàm Ngư thấy bà Cao lo lắng, liền tiếp tục nói. ” Con cũng không định ở lại tộc rắn, chỉ là muốn đến khu rừng phía tây xem có thể tìm được đường về nhà.”

Bà Cao từng nói với cô, cô là từ trên dòng sông bắt nguồn ở rừng phía tây mà trôi đến nơi này, được một giống đực tộc thỏ đi hái cỏ tìm thấy.

Cô cảm thấy mình có chút lợi dụng Ý Hiên, có điều kể cả tìm được đường về nhà, cô cũng sẽ cố gắng dạy người ở đó nuôi thú trồng trọt, còn dạy bọn họ về dược thảo và đông y để trả ơn rồi mới rời đi.

Nét mặt Cao Lệ trở nên nặng nề. Cô bé ngây thơ của bà, đến nơi đó rồi Ý Hiên sao có thể để con bé rời đi được chứ.

Có điều bà cũng không có lá gan ngăn cản chuyện này. Chỉ có thể âm thầm cầu phúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận