Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mộng Xuân

Cô lúc này trông dịu dàng hơn ngày thường gấp bội, lại còn toát ra vẻ quyến rũ mê người.

Bìu dái đập vào miệng huyệt, những lớp thịt mềm mại chen chúc biến dạng. Hắn rút bộ phận sinh dục ra, giống như ngăn kéo bị kéo mở, bên trong tràn ra đầy dm thủy, làm ướt đẫm chỗ giao hợp, vương vãi lên cả bụi lông mu thưa thớt. Mùi tanh nồng nhưng lại khiến người ta hưng phấn lạ kỳ.

Dương vt đột nhiên cắm vào trở lại, dòng nước gặp phải lực cản, vách hang chật chội vô cùng. Hắn tiến vào khó khăn, nhưng lại sảng khoái cực độ.

Quy đầu to lớn kéo căng những nếp uốn, va chạm vào phần thịt mềm mại, nhưng mà…

Có phải lần này lại có lớp màng trinh hay không?

Cừ Chiêu rất khó hiểu.

Tại sao lúc nào cũng có lớp màng đó?

Chọc thủng lớp màng này, bên trong lại càng chật hẹp, giống như những sợi dây cao su đang siết chặt lấy hắn vậy.

Bị kẹp đến đau điếng, hắn rất muốn bắn ra nhưng lại sợ Tuế Hòa chê cười.

Không thể bắn. Nhất định phải cử động, cử động càng nhanh càng tốt, mạnh thêm chút nữa, Tuế Hòa sẽ càng thoải mái hơn. Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Cừ Chiêu lúc này.

Dù cảm giác không rõ ràng lắm, Cừ Chiêu vẫn có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của Tuế Hòa.

Hai má cô ửng hồng, miệng nhỏ xinh hé mở, để lộ hàm răng trắng đều. Thỉnh thoảng cô lại cắn nhẹ môi dưới, đầu lưỡi linh hoạt đáng yêu thè ra liếm một vòng, khiến sắc môi đỏ càng thêm tươi tắn.

Chính cái vẻ mặt này làm cho Cừ Chiêu biết, hóa ra khi Tuế Hòa động tình lại phong tình vạn chủng đến vậy. Khiến hắn hận không thể… Thao chết cô.

Hắn ra vào không theo quy luật nào, vừa mạnh mẽ lại nhanh chóng. Tuế Hòa thích đau, hắn sẽ thao càng mãnh liệt hơn. Tuế Hòa bảo hắn đi ra, hắn sẽ càng chôn sâu hơn. Tuế Hòa nói hắn hư hỏng, hắn sẽ nhìn vết cắn trên cổ tay mình đến xước da.

Tuy không nhớ vết thương này có từ khi nào, nhưng chắc chắn là do Tuế Hòa cắn hắn.

Hắn mới không hư hỏng, Tuế Hòa mới hư hỏng.

Tuế Hòa cắn hắn, hắn phải thao cô đến phát khóc mới nguôi giận. Sau đó Tuế Hòa đạt đến cao trào, quả thực là bị hắn thao đến khóc nấc lên.

Cảm giác thành tựu bỗng nảy sinh. Cừ Chiêu sảng khoái tinh thần, cúi người hôn lên những giọt nước mắt của cô, “Cậu yếu ớt thật đấy.”

Tuế Hòa tức giận lườm nguýt hắn. Cái liếc mắt ấy lại kéo dục vọng đang muốn tuôn trào của hắn trở về.

“Trừng tôi à?”

Cừ Chiêu gập chân cô lại, đè lên bầu ngực đầy đặn. Cô thét lên một tiếng chói tai, hắn liền hôn cô.

Chỉ cần hôn Tuế Hòa, cô sẽ ngoan ngoãn.

Cô vừa ngoan ngoãn, hắn sẽ thao dễ dàng hơn.

Nước ấm tràn lan bao lấy côn tht, thoải mái hơn cả lúc hắn nhìn ảnh chụp Tuế Hòa tự sướng.

Mật huyệt nóng hầm hập, hắn như đang thọc vào một cái lỗ khóa không vừa kích cỡ. Lỗ thì nhỏ, bên trong lại quanh co khúc khuỷu. Hắn kiên quyết muốn xông thẳng vào, và thật sự đã thọc mở ra được!

Có vẻ rất đau, Tuế Hòa sợ tới mức cắn vào đầu lưỡi Cừ Chiêu. Sau lưng Cừ Chiêu bị cô cào đến rách da, đau nhói.

Túi chứa đầy tinh hoa đang hồi sức chờ phóng thích. Cừ Chiêu cắn vào cổ cô, một lần rồi lại hai lần. Dưới thân va chạm càng thêm nhanh chóng, kịch liệt.

Lần này Tuế Hòa kẹp chặt hơn lần trước.

Cô phun ra.

Cừ Chiêu cũng theo sau bắn.

“Cậu là mèo à, cào đau thế?”

Hắn ngã lên ngực Tuế Hòa.

Hạ thể ướt nóng. Cừ Chiêu tỉnh giấc.

Lại nằm mơ.

Cừ Chiêu tức giận ôm chiếc gối đầu ném mạnh xuống sàn nhà. Hít sâu một hơi, vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.

Hắn đảo mắt nhìn ly thủy tinh trên tủ đầu giường, thuận tay cầm lấy, dùng sức ném mạnh.

“Choang!” Ly thủy tinh đập vào góc tường vỡ tan tành, mảnh vụn văng tung tóe khắp sàn.

Thoải mái hơn nhiều.

Cừ Chiêu xuống giường, đi vào phòng tắm, không khỏi nhíu mày… Lúc nào cũng như vậy.

Chỉ cần nằm mơ thấy cô là hắn lại không khống chế được cơn cáu kỉnh bực bội.

Tất cả đều là giả. Côn tht cắm vào là giả, côn tht rút ra là giả, hoa huyt ấm áp là giả, hoa huyt mút vào là giả.

Hắn bắn tinh và cô cao trào, đều là giả.

Tuế Hòa đã sớm rời bỏ hắn ngay sau lần đầu tiên họ phát sinh quan hệ tình dục.

Ép hắn biến thành quái vật, nhìn người phụ nữ khác liền thấy ghê tởm.

Tuế Hòa chính là một cô gái vô tình, đâu đáng để hắn giữ lại chút thiện lương cuối cùng.

Cừ Chiêu nghĩ, chỉ khi Tuế Hòa nhận hết mọi sự tra tấn, hắn mới cảm thấy thỏa mãn…

Nhưng mà, có thật là vậy không?

Hắn không chắc chắn.

Cừ Chiêu chỉ biết rằng, nếu không thể ở bên Tuế Hòa, hắn sẽ phát điên mất.

Tuế Hòa có một công việc.

Cô là thư ký của Tuế Sơ – một thư ký hữu danh vô thực.

Các bộ phận từ trên xuống dưới trong công ty đều biết chức vụ này của cô chỉ là cái danh. Dù cô có thái độ lười biếng đến đâu cũng tuyệt đối không ai dám bắt bẻ.

Ngược lại, tất cả mọi người đều yêu quý cô. Ai mà không thích một vị đại tiểu thư vừa không mắc bệnh công chúa lại còn luôn mỉm cười hiền dịu với mình cơ chứ?

Hôm nay Tuế Hòa phá lệ đến công ty. Dọc đường chào hỏi không ngớt, mãi đến khi vào trong thang máy mới được yên tĩnh. Cô đi vào thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc, đây là đặc quyền Tuế Sơ dành cho cô.

Một mình đứng trong không gian khép kín, bên tai chỉ còn tiếng máy móc hoạt động khe khẽ. Tuế Hòa dựa lưng vào thành thang máy, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận