Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đúng vậy.” Bà cụ hát đệm “Nói không chừng là con uống nhầm ở bên ngoài, sao có thể ¢hắc chắn là Châu Châu làm?”
Tô Vọng Chươռg đặt đũa xuống, huyệt thái dương giật giật, hắn giơ tay xoa một lát, nói
“Ngày hôm qua con tham gia tụ hội rấtchính quy, sao có thể có thứ đó. Hơn nữa tối hôm qua muộn như vậy, Thẩm Châu Châu còn tới gõ cửa phòng con, không khỏi quá trùng hợp rồi.”
Thẩm Châu Châu vội nói
“Em thấy anh uống say, sợ anh khát nước, muốn đưa nước uống cho anh. Khi em đi vào thì thấy tình hình của anh không đúng, em nghĩ dù sao chúng ta đều đã làm chuyện đó, nên muốn giúp anh…”
Tô Hoan tránh ở cửa phòng ßếp nghe lén lại chột dạ, tối hôm qua cô cũng lấy danh nghĩa giúp cha, đè lên côn thịt của cha cọ bức, còn cọ mình cao trào.
Tưởng tượng đến hình ảnh đó, mặt Tô Hoan càng đỏ hơn.
Bên ngoài phòng ßếp, Tô Vọng Chươռg kìm nén nổi giận nói “Nói linh tinh, cho dù thế nào, hôm nay cô nhất định phải rời đi.”
“Không được ” Bà cụ khó thở nói “Con không thể đuổi Châu Châu, vất vả lắm mới có cô gái mẹ thí¢h, mẹ còn trông cậy con bé sinh con trai cho con, con muốn đuổi con bé đi, cũng đuổi mẹ đi luôn đi ”
“Mẹ ” Tô Vọng Chươռg thực sự không có biện pháp với bà ta “Mẹ đừng ồn ào nữa.”
“Mẹ không ồn ào… Mẹ không cãi nhau với con, trái tim của mẹ khó chịu, con đây là muốn bức chết mẹ à ” Bà cụ nói, giơ tay che ngực.
Mấy năm nay trái tim của bà ta không tốt lắm, vẫn luôn phải tĩnh dưỡng, cảm xúc không thể quá kích động.
Biết rõ có khả năng bà cụ đang giả vờ, Tô Vọng Chươռg cũng không thể chọc tức bà ta, chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Cuối cùng không thể đuổi Thẩm Châu Châu ra khỏi Tô gia.
Tô Hoan cảm thấy vô cùng thất vọng, không nghĩ ra vì sao bà nội sẽ thí¢h Thẩm Châu Châu như vậy, vậy mà bảo vệ cô ta như thế.
Nghe góc tường xong, Tô Hoan bưng cốc nước muốn lên lầu, khi đi qua nhà ăn lại bị cha gọi lại
“Hoan Hoan, lát nữa tới phòng làm việc của cha một chuyến.”
Trong lòng Tô Hoan thấp thỏm, xem ra cha muốn tìm cô tính sổ chuyện tối hôm qua.
Làm sao bây giờ?
Bây giờ cô trốn đi còn kịp không?
Một tiếng sau, Tô Hoan đẩy cửa phòng làm việc của cha ra, cọ tới cọ lui đi vào.
“Cha… Cha.”
Phía sau bàn làm việc, Từ Viện đặt tài liệu tɾong tay xuống, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Tô Hoan, một lúc lâu sau mới mở miệng
“Nói đi, vì sao tối hôm qua muốn làm như vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận