Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn một bên đá một bên mắng:

“Cô là ai ở đây mà dám nói chuyện với tôi như thế, ông đây hỏi cô, đã nhận thức được mình là cái gì chưa?”

“Mạnh miệng ghê gớm đúng không? Rất có lá gan a, Tỉnh Mịch Hà, tôi cho cô tiền để nuôi cô, nuôi cô đến béo rồi thì quyết định cầm tiền của tôi cao chạy xa bay, Tìm người đàn ông khác? Ai cho cô sự tự tin đấy!!”

“A a! A đừng đá tôi, a!”

Trạm Lâu đơn giản giật tóc cô giống như giật bông, đá cô ném ngã xuống đất, một chân vượt qua đi ngồi vào trước ngực cô, tát vào mặt cô rồi đập đầu cô sang một bên, cô tay trói gà không chặt, tiếng gào khóc to bao phủ cả căn phòng.

“Tỉnh Mịch Hà cô tưởng chính mình có mặt mũi sao! Ông đây cho cô tiền mà cô dám nói chuyện với ông như vậy? Cô có tư cách gì và ngang hàng với tôi? Để xem hôm nay ông đây làm sao thao hỏng cô”

Ngón tay đau nhức của cô vặn vẹo che mặt đất, tóc tai rối bù xù mà lui lại phía sau, Trạm Lâu đứng dậy và nắm lấy hai chân cô, kéo cô nằm trên mặt đất.

” để ông đây nhìn xem, ông nay lấy tiền để nuôi tiểu huyệt cô, đằng sau và đằng trước đều giống nhau chặt chẽ hay không”

” tôi không cần tiền, anh đừng thao tôi, tôi không muốn cái gì nữa! Anh thả tôi ra”

Đồng tử của Trạm Lâu đột nhiên co rút lại, vì cơ bắp giằng co khuôn mặt trở nên hung ác, tính dục trở lên hung bạo, bị kích động chỗ đáng sợ, hắn sẽ dùng mọi cách để chơi đùa cô đến chết, và hắn sẽ không ngần ngại cưỡng hiếp xác chết của cô.

” cho cô nhiều tiền như vậy, tôi cư nhiên lại nuôi một con chó ăn cháo đá bát”

“A! A a —— a!”Sợ hãi bị truy đuổi, bước chân ở đằng sau đến gần cô rất nhanh, Tỉnh Mịch Hà chạy trốn ở trong biệt thự, cô muốn trần truồng chạy ra ngoài, không màng đến khóe miệng xé rách bị đánh chảy máu, gào thét chạy về phía cửa sổ cao đến trần nhà.

Trạm Lâu rút nguyên chai bia trong thùng ra, hung hăng ném về phía cô, chai thủy tinh đập vào đầu cô, chỉ vang lên một tiếng giòn tan, cô cũng ngã xuống đất.

Tỉnh Mịch Hà bị hắn lật ngược lại ,hai tay che ở mặt trước phát run khóc kêu: “Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi”

“Chạy rất nhanh a, vú run lên lẳng lơ như vậy, tại sao ngày thường không thấy cô kiêu ngạo như vậy? Cô nghĩ chạy trốn là xong việc sao? Còn dám khiêu khích tôi ở trên địa bàn của tôi”

Cô khóc lóc nên không thể nghe được hắn đang nói gì, Trạm Lâu túm tóc tát vào mặt cô.

“Thao chết cô, lại dám chạy một lần nữa cho ông đây xem xem, nhìn cô dụ dỗ tôi, cô muốn đi thì đi đi, ra vẻ ta đây làm gì hả, đồ kỹ nữ tôi thao chết cô”

Tỉnh Mịch Hà quay đầu đi, cơn đau dữ dội khiến cô phải đặt hai tay lên ngực hét lên vì tự bảo vệ mình, mặc dù đôi mắt đều sưng húp không mở ra được, cô còn rơi nước mắt nhiều hơn trước, ngoại trừ việc khóc cô không thể nói thêm được lời nào. Khuôn mặt thanh tú thuần khiết của thiên kim hào môn bị hắn đánh sưng thành đầu heo.

Trạm Lâu hoàn toàn không nhận ra được chính mình đang cười, khi khóe miệng nhất nên hắn mới nhận ra rằng bản thân cổ quái chỉ vì vậy thôi cũng sướng.

“Chạy tiếp đi, lại chạy tiếp cho tôi xem, để tôi xem em có thể chạy ra khỏi cái cửa lớn này hay không”

Hắn mặc kệ đam mê của chính mình, Tỉnh Mịch Hà ngây thơ nắm lấy cơ hội đứng dậy lao thẳng vào sân, cái chân đó càng nhanh đạp cô xuống đất, trán cô đập vào cửa kính , lại ngã xuống mặt đất.

Trạm Lâu giữ chặt tóc đánh cô, nắm chặt 2 tay, hướng trọng lực vỗ vào eo cô, kích động ném đầu cô xuống sàn.

“Chạy a, năng lực đâu! Chạy tiếp đi, chạy lên!”

Những ngón tay gầy guộc và mỏng manh cào xuống đất, nhích từng chút một về phía trước, móng tay non mềm trở nên biến dạng, trạng thái của cô bò chậm như rùa đen, hai mắt đẫm lệ mơ hồ không thấy rõ phía trước, đầu cô lại bị đánh vào cửa kính một lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận