Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba.” Môi âm hộ rung động bị tách ra ngay lập tức bằng một âm thanh gợϊ ȶìиɦ.

Hoa huyệt non nớt của cô hoàn toàn không bảo đảm lộ ra trước mắt anh, cả âm hộ đã bị dâʍ ŧɦủy̠ làm ướt, mùi hương phiền muộn quấn lấy chóp mũi anh.

Tông Tầm đang dùng ánh mắt dâʍ ɖu͙ƈ cưỡиɠ ɦϊếp cô, dâʍ ŧɦủy̠ ở cửa hang càng thêm suиɠ sướиɠ, Nguyên Thanh thở hổn hển nhìn xuống, chỉ thấy khuôn mặt bình tĩnh tràn đầy du͙ƈ vọиɠ của anh, từ từ tiến đến hạ bộ của cô.

Muốn ngậm lấy toàn bộ huyệt dâʍ của cô, Tông Tầm trực tiếp lè lưỡi.

“A…” Nguyên Thanh bị anh kíƈɦ ŧɦíƈɦ nghẹn ngào gào lên, thân thể không khỏi ưỡn một cái, hạ thể lại bị anh đè đến không thể động đậy.

Môi âm hộ bị ngón tay cái tách ra đến mức lớn nhất, đầu lưỡi của anh dính thật sát vào toàn bộ sâu trong âm hộ, mặt lưỡi thô ráp không buông ra bất kỳ nếp gấp nào.

Nguyên Thanh sảng đến lắc lắc thân thể, trắng nõn hai chân khéo léo dính thật sát vào ga giường, dưới hai tay ý thức nắm chặt gối đầu.

“Anh… Tông Tầm… Ân, sảng khoái…” Nguyên Thanh tận tình làm nũng, nơi trống rỗng nhất của cô đang bị chàng trai liếʍ ɭáρ.

Tông Tầm bị cô làm cho nhịp tim siêu tốc, máu từ ngực lên não, khuôn mặt nóng đến mức sắp nổ tung, dâʍ ŧɦủy̠ của cô dường như có tác dụng kíƈɦ ɖụƈ, khiến người ta còn chưa đủ no.

Lần đầu tiên bị đối xử thô bạo như vậy, Tông Tầm mang theo dòng điện từ âm bộ lan tràn đến toàn thân, thật không cần bao lâu thời gian Nguyên Thanh liền bị anh liếm đến cao trào.

“A ——” bụng dưới vừa xót vừa tê, có thể lưu dâʍ ŧɦủy̠ đều bị anh liếm nuốt vào miệng, Nguyên Thanh sảng đến rêи ɾỉ không ngừng, rụt lại tiểu huyệt cảm thụ được đầu lưỡi của anh, thẳng đến anh nặng nề mà ngậm lấy toàn bộ âm bộ, răng cắn một chút âm đế bị sưng, cô triệt để không chịu nổi, thân thể đột nhiên ưỡn một cái, hai chân kẹp chặt đầu Tông Tâm.

“Tông Tầm ——” Nguyên Thanh trầm mê hô hào tên của anh, rất nhiều dâʍ ŧɦủy̠ từ huyệŧ dâng lên.

Cô trống đỡ trong cơn khoái lạc và nhìn xuống, vẻ mặt Tông Tầm cũng lún sâu vào, anh híp mắt, giống như là một con sư tử lười biếng, đầu lưỡi lại tiếp tục ở nơi non mềm vừa cao trào liếʍ ɭáρ, như thể liếm một con mồi không bao giờ thoát khỏi.

Thần kinh suиɠ sướиɠ, nhưng cơ thể mệt mỏi, sau hai lần cao trào, Nguyên Thanh ngồi phịch ở trên giường khẽ động đều không muốn động, cô đem cái mông xoay qua một bên né tránh Tông Tầm, rồi mới mềm âm thanh nũng nịu, “Ôm một cái.”

Tông Tầm cánh tay khẽ chống đi vào bên cạnh cô ôm cô vào lòng, hai người bên đùi lấy đan xen vào nhau, Tông Tầm cái cằm chống đỡ đầu của cô thấp giọng hỏi: “Dễ chịu rồi?”

“Ừm, hì hì.” Nguyên Thanh bủn rủn lấy thân thể trong ngực anh cười đến xảo quyệt, “Nếu quả thật làm thì tốt hơn.”

Tông Tầm kiên trì trước đó, không cần suy nghĩ lặp lại: “Tôi chỉ thao bạn gái.”

Nguyên Thanh âm thầm câu lên bờ môi, đứa trẻ này hẳn còn chưa biết câu nói này của anh có bao nhiêu động lòng người đi.

Bất quá, như thế nhanh liền xác định quan hệ có phải hay không không tốt lắm, cô nắm tay sờ lên cổ áo bộ đồ ngủ dài rộng rãi của anh, nghiêm túc trả lời anh: “Cho chị thời gian mấy ngày để cân nhắc, dù sao… Em nhỏ như thế.”

“Cô đáp ứng.” Tông Tầm chắc chắn nói, “Mà tôi chỉ là cần chờ thêm mấy ngày mà thôi.”

“Tại sao em lại thông minh như vậy.” Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm oán trách, “Mặc kệ, chị liền muốn qua mấy ngày.”

Tông Tầm ôm lấy cô nhất thời không nói chuyện, trầm mặc một hồi anh đột nhiên hỏi: “Cô thế nào biết đến?”

Nguyên Thanh không khỏi đắc ý cười ra tiếng: “Chị phòng ngủ trước đó liền để trợ lý lắp đặt giám sát, cho nên em đi phòng ngủ làm cái gì chị đều biết.”

Tông Tầm đem bờ môi xích lại gần lỗ tai của cô, “Thế nào không dời đi.”

“Ai bảo em vui vẻ như thế, chị không bỏ được a.” Nguyên Thanh đưa tay nhéo nhéo mặt của anh, “Đối với em cảm thấy hứng thú, thích em liền dung túng em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận