Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bông hồng và Lời thú nhận
Nhưng cô không thể không thừa nhận, khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên Vu Hướng Tây, cô đã rất vui vẻ. Vui vẻ hơn cả ba năm hôn nhân cộng lại.
“Tôi đi lấy đồ ăn.” Cô lảng tránh câu hỏi, vội vàng đứng dậy.
“Chị ngồi đây đi.” Vu Hướng Tây lập tức ngăn cô lại. “Để tôi đi lấy cho.”
Cậu đứng dậy, tìm một chiếc ly rỗng, cắm cành hoa hồng đỏ vào rồi đặt ngay ngắn trước mặt Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh nhìn bông hoa, trái tim bỗng hẫng đi một nhịp.
Cô ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng cậu. Áo phông trắng, quần thể thao, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, ngũ quan thanh tú sáng ngời dưới ánh đèn.
Cô lại nghĩ đến Trương Tuyền Phong. Lần ăn buffet đó, toàn bộ quá trình đều là cô đi lấy đồ ăn phục vụ hắn. Hắn chỉ ngồi một chỗ, thỉnh thoảng còn nhíu mày chê: “Món này nguội rồi.” Và cô lại lẳng lặng đi đổi phần khác cho hắn.
Chưa bao giờ có ai ân cần hỏi cô muốn ăn gì, cũng chưa bao giờ có ai đi lấy đồ ăn cho cô như thế này.
Phó Nhàn Linh lắc đầu, cố xua đi những so sánh khập khiễng.
Vu Hướng Tây quay lại với một khay đầy ắp thức ăn, lại hỏi: “Chị có muốn ăn gì đặc biệt không?”
Cô lắc đầu: “Không cần đâu, cậu lấy đồ mình thích ăn là được rồi.”
Vu Hướng Tây cười ngọt ngào, khóe môi cong cong để lộ răng nanh: “Được.”
Lúc cậu đi lấy đồ ăn lần nữa, có một cô gái trẻ trung xinh đẹp rõ ràng là đang nhìn chằm chằm cậu. Cô gái đó lấy điện thoại di động, đi về phía cậu và nói gì đó, trông như đang muốn xin Wechat.
Vu Hướng Tây chỉ lịch sự lắc đầu, rồi giơ tay chỉ thẳng về phía Phó Nhàn Linh đang ngồi.
Lồng ngực Phó Nhàn Linh như bị ai đó bóp nghẹt. Cô thấy cô gái kia nhìn về phía mình, ánh mắt vừa tò mò vừa có chút ghen tị. Theo bản năng, cô muốn cúi đầu né tránh, nhưng cuối cùng lại căng da đầu nhìn thẳng lại.
Khi Vu Hướng Tây quay lại, cô không nhịn được mà hỏi: “Cậu quen cô gái vừa nãy à?”
Chàng trai đặt khay đồ ăn xuống, thản nhiên đáp: “Không quen. Cô ấy muốn xin Wechat của tôi, nhưng tôi từ chối rồi.”
“Vậy… sao cô ấy lại nhìn tôi?” Phó Nhàn Linh hỏi xong mới ý thức được mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần.
“Tôi nói với cô ấy…” Vu Hướng Tây ngồi xuống, đối diện thẳng vào mắt cô, giọng nói vui vẻ không hề che giấu , “…rằng tôi đã có người mình thích rồi.”
Ngón tay thon dài của cậu khẽ lướt qua cánh hoa hồng đỏ thắm, nhẹ giọng nói: “Tôi nói, cô ấy đang ngồi ở trước bông hoa hồng đỏ.”
Phó Nhàn Linh nhìn chằm chằm vào bông hoa trước mặt, trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
Từ nhỏ đến lớn, cô nhận được không biết bao nhiêu lời tỏ tình , nhưng vì hôn ước với Trương Tuyền Phong, cô đều lịch sự từ chối tất cả. Ngoại trừ hắn, cô chưa từng đi ăn tối hay xem phim một mình với bất kỳ người đàn ông nào khác, càng đừng nói đến việc nắm tay, ôm hôn trong rạp chiếu phim.
Vu Hướng Tây là người đầu tiên.
Cô biết mình đã làm sai, nhưng cảm giác tội lỗi và mâu thuẫn trong lòng lại bị sự ngọt ngào này lấn át. Cô tự hỏi, liệu Trương Tuyền Phong khi ở bên ngoài lừa dối, có bao giờ cảm thấy áy náy và tội lỗi như cô lúc này không?
Thấy Phó Nhàn Linh cúi đầu im lặng, Vu Hướng Tây tinh tế gắp con cua đã bóc vỏ đặt vào đĩa cô, dịu dàng nói: “Chị, đừng không vui. Nếu chị không thích nghe, sau này tôi sẽ không nói nữa.”
Trái tim Phó Nhàn Linh như được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve. Cô ngẩng đầu nhìn cậu. Rõ ràng cậu có chút thất vọng, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười rạng rỡ: “Chị vui lên được không? Chị không vui, tôi cũng không vui.”
“Không phải.” Cô vội lắc đầu, cười gượng: “Không phải là không vui.”
Tâm trạng Vu Hướng Tây lập tức tốt lên rõ rệt, đôi mắt lại sáng bừng: “Vậy chị mau ăn đi.”
Cậu tập trung nướng đồ ăn, rồi tỉ mỉ bóc năm con tôm, xếp ngay ngắn vào đĩa đưa cho cô.
“Chị, cho chị.”
“Không cần đâu.” Phó Nhàn Linh cảm thấy không được tự nhiên. Cô lớn hơn cậu mấy tuổi, mà lại để cậu chăm sóc như trẻ con.
Cô gắp một miếng bạch tuộc nướng đặt vào bát cậu: “Cậu cũng ăn đi, không cần bóc cho tôi.”
“Cảm ơn chị.” Vu Hướng Tây vui vẻ gắp miếng bạch tuộc cho vào miệng, nhưng vì còn nóng nên cậu vừa thổi vừa nhai, trông rất đáng yêu.
“Ăn từ từ thôi.” Phó Nhàn Linh không nhịn được cười.
Vu Hướng Tây cười rạng rỡ: “Bởi vì là chị gắp cho nên tôi rất vui.”
Phó Nhàn Linh không biết nói gì, đành gắp thêm cho cậu vài miếng nữa, “Từ từ mà ăn, lúc nào rảnh tôi lại gắp cho cậu.”
“Cảm ơn chị.”
Cậu cẩn thận, dịu dàng, lúc nào cũng nhìn cô với đôi mắt lấp lánh như sao, khiến Phó Nhàn Linh không thể thốt ra những lời nặng nề từ chối mà cô đã chuẩn bị sẵn trong lòng.
Ăn cơm xong đã hơn mười giờ tối. Hai người ra ngoài đón taxi, Vu Hướng Tây tự nhiên ngồi vào ghế sau cùng cô. Trong xe khá tối, cậu lập tức vươn tay nắm lấy tay cô.
Phó Nhàn Linh không giãy ra. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền đến, đốt cháy trái tim cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận