Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão Táp Trong Rừng Sâu
Trần Hương mềm oặt như một con búp bê vải, cả người bị bọc trong chiếc chăn mỏng, lọt thỏm giữa vòng tay sắt đá của Liêu Thuân. Anh cứ thế bế bổng cô ra khỏi căn nhà ngói, sải bước dài về phía chiếc xe việt dã đang đậu im lìm dưới gốc cây.
Không khí ban đêm ở vùng quê yên ắng đến rợn người, chỉ có tiếng dế kêu rả rích và tiếng bước chân nặng nề của anh. Trần Hương hoảng hốt, vùi mặt vào lồng ngực rắn như đá của anh, giọng nói run rẩy, lạc đi:
“Chúng… chúng ta đi đâu vậy? Bà nội…”
“Suỵt.” Giọng anh khàn đặc, phả hơi nóng rẫy vào tai cô. “Em không muốn bà nghe thấy, đúng không?”
Anh mở cửa ghế phụ, nhẹ nhàng đặt cô vào trong, rồi vòng qua ghế lái, khởi động xe. Chiếc xe gầm lên một tiếng rồi lao vào màn đêm. Trần Hương kéo chăn che kín mặt, chỉ hở ra đôi mắt hoang mang. Cô không biết anh định đưa mình đi đâu. Nỗi sợ hãi vô hình siết lấy tim cô.
Anh không nói một lời nào. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời mắng chửi. Chiếc xe chạy hơn mười phút, rẽ vào một con đường đất gồ ghề, rồi dừng lại giữa một khu rừng vắng, nơi ánh trăng chỉ lọt qua được vài kẽ lá.
Anh tắt máy. Không gian lập tức chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở của hai người.
“Ở đây,” anh đột ngột lên tiếng, giọng trầm đục, “em có thể kêu. Kêu bao nhiêu cũng được.”
Anh quay người sang, toàn bộ thân hình to lớn của anh như một ngọn núi sừng sững lấp đầy không gian chật hẹp. Anh gỡ chiếc chăn ra khỏi người cô. Làn da trắng nõn của cô như phát sáng dưới ánh trăng mờ ảo.
Trần Hương co rúm người lại, hai tay theo bản năng che lấy ngực. “Đừng… em xin anh… ở đây… ở đây sợ lắm…”
“Sợ?” Anh cười khẩy, một nụ cười hoang dã. “Em nên sợ anh.”
Anh chồm người tới, một tay giữ chặt hai cổ tay cô, ghì lên thành ghế. Tay kia nâng cằm cô lên. “Nói đi, em là của ai?”
“Em… em…”
Anh không đợi cô trả lời. Đôi môi thô ráp của anh phủ xuống, nghiền nát bờ môi cô. Nụ hôn của anh không có chút dịu dàng nào, nó là sự xâm chiếm, sự đòi hỏi, mang theo vị rượu và mùi thuốc lá. Trần Hương bị hôn đến ngạt thở, đầu óc trống rỗng.
Anh dời nụ hôn xuống cổ cô, cắn mút, để lại những dấu hôn đỏ ửng. “Nói! Em là của ai?”
“Của… của anh…” Cô nức nở, nước mắt bắt đầu trào ra.
Sự thừa nhận của cô như một liều thuốc kích thích. Đôi mắt anh tối sầm lại. Anh xé toạc chiếc áo ngủ mỏng manh cô đang mặc. Hai bầu ngực no tròn trắng bóc phơi bày ra trước mắt anh.
“Mẹ nó, thật muốn ăn sạch em.”
Anh vùi mặt vào bộ ngực căng đầy, ngấu nghiến như một con thú đói. Chiếc xe chật hẹp bắt đầu rung lên bần bật theo từng nhịp điệu cuồng dại và gấp gáp. Trần Hương không còn biết trời đất là gì, cô chỉ có thể bám víu lấy bờ vai vững chãi của anh, để mặc cho cơn bão táp mang tên Liêu Thuân cuốn mình đi. Tiếng rên rỉ vụn vỡ của cô hòa lẫn với tiếng gió rít qua kẽ lá.

Khi mọi thứ kết thúc, cô gần như ngất đi. Toàn thân đau nhức, rã rời. Anh vẫn ôm cô thật chặt, hơi thở còn gấp gáp. Anh không nói gì, chỉ kéo chiếc chăn bọc cô lại cẩn thận. Có lẽ anh cũng nhận ra mình đã quá tàn nhẫn.
Anh lái xe đưa cô về thị trấn, dừng lại ở một tiệm thuốc còn mở cửa. Anh mua thuốc mỡ và thuốc giảm đau, rồi lại lái xe về nhà cô.
Cổng nhà vẫn im lìm. Anh bế cô xuống xe.
Bà nội nghe tiếng động, lật đật ra mở cửa. Thấy bộ dạng của Trần Hương, bà hốt hoảng: “Trời ơi, Hương Hương, cháu bị sao vậy?”
Liêu Thuân, mặt không đổi sắc, nói dối một cách trôi chảy: “Cô ấy bị sốt, cháu đưa cô ấy đi khám rồi ạ. Cháu bế cô ấy vào phòng.”
Bà nội lo lắng đi theo sau. Liêu Thuân đặt cô lên giường Trần Dương, còn mình thì ra ngoài nói chuyện với bà, trấn an bà vài câu rồi khuyên bà đi ngủ.
Khi chỉ còn lại hai người, anh khóa trái cửa phòng. Anh bật ngọn đèn ngủ lờ mờ, lấy thuốc mỡ ra.
“Nới chân ra.” Giọng anh đã bình tĩnh trở lại, nhưng vẫn đầy uy quyền.
Trần Hương xấu hổ, nhưng không dám cãi lời. Anh kiên nhẫn bôi thuốc cho cô. Ngón tay thô ráp của anh chạm vào nơi sưng đỏ khiến cô run lên, nhưng cảm giác mát lạnh của thuốc cũng làm cô dễ chịu hơn.
Xong xuôi, anh lên giường, kéo cô vào lòng, ôm chặt từ phía sau.
“Ngủ đi.” Anh hôn lên tóc cô. “Anh ở đây.”
Trần Hương mệt mỏi thiếp đi trong vòng tay anh. Lần đầu tiên, cô cảm thấy dù con người này có đáng sợ đến đâu, thì ở bên cạnh anh, cô lại thấy an toàn một cách lạ lùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận