Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng cô muốn phát điên nhưng vẫn cố tự gượng ép an ủi bản thân: Ít nhất thì hiện tại cái việc làm tình hoan ái mây mưa này vẫn có thể giúp cô tăng điểm giá trị, tuy rằng con số tăng lên ít ỏi đến đáng thương nhưng dẫu sao thì vẫn có thể cải thiện được tình hình. Mạn Nhu thầm nhẩm tính, hai tháng tiếp theo nếu mỗi ngày đều bị nam chủ đè ra thao làm kịch liệt thì mỗi ngày tăng tầm ba điểm, không cần đợi nữ chủ xuất hiện và Thiên Đạo giáng xuống trừng phạt thì cô vẫn có thể tích cóp đủ giá trị công lược, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi cái thế giới đầy nhục dục này. Đúng là một kế hoạch chuẩn xác! Nghĩ thông suốt như vậy, Mạn Nhu mới thả lỏng cơ mặt, nhẹ nhàng cong môi nở nụ cười.
Nhưng mà, thời gian tựa như thoi đưa vội vàng trôi đi, chớp mắt một cái rất nhanh đã qua hai tháng ròng rã. Mạn Nhu từ trước khi xuyên qua vốn là một người phụ nữ hiện đại có công việc ổn định, tự chủ, vậy mà hiện giờ lại ngoan ngoãn biến thành một người vợ hiền thê lương mẫu chính hiệu. Chẳng những ngày thường dốc hết tâm can chăm sóc, quan tâm Cao Nghị cẩn thận tỉ mỉ từng miếng ăn giấc ngủ, mà ở trên giường, cô càng là tận lực uốn éo phối hợp để nam nhân ấy được thỏa mãn tận cùng. Từ khi biết nhận thức đến nay, Mạn Nhu thề rằng mình chưa từng hạ mình cố gắng lấy lòng một người nào đến như vậy, thế nhưng đổi lại, giá trị công lược của nam chủ chỉ nhích lên tới con số 61 điểm. Tuy là đã qua mức đạt tiêu chuẩn, nhưng khoảng cách để đi đến bước hoàn thành nhiệm vụ vẫn còn là một chặng đường rất xa. Trớ trêu thay, điều này cũng khiến cho cô mỗi khi đối diện ở trước mặt anh thì luôn phải khoác lên lớp vỏ bọc ôn nhu cười nói, nhưng trong sâu thẳm cõi lòng lại tức giận bất bình đến run rẩy, hận không thể lập tức nhảy dựng lên hành hung vào cái khuôn mặt nam tính, ngập tràn khí chất bức người kia cho bõ ghét.
Thời gian cứ thế vô tình trôi đi, Mạn Nhu cũng càng ngày càng khẩn trương bất an, bởi vì cô biết rõ lúc này không sai biệt lắm chính là thời điểm định mệnh khi nữ chủ Tào Tiểu Hà trọng sinh trở về quá khứ. Dựa theo mạch cốt truyện, sau khi Tào Tiểu Hà dứt khoát đá bay tên lớp trưởng vô dụng, trấn an xong xuôi người nhà, ả liền sẽ mang theo dã tâm lẻ loi một mình tiến vào thành phố để tìm anh binh lính – cũng chính là nam chủ Cao Nghị. Đồng thời, ả cũng sẽ tìm đủ mọi mưu hèn kế bẩn nghĩ cách kết giao với cái đinh trong mắt là Cao phu nhân. Có hào quang Thiên Đạo gắt gao phù hộ cho nữ chủ, Mạn Nhu thực sự cũng không chắc chắn liệu bản thân mình là có thể ngăn cản được luồng thù hận ngập trời và những toan tính thâm độc của Tào Tiểu Hà hay không. Cứ mỗi lần nhớ tới những thủ đoạn hung tàn, máu lạnh của nữ chủ được miêu tả trong cốt truyện, cô lại nhịn không được mà rùng mình một cái ớn lạnh, mấy ngày liên tiếp đều sống trong cảnh nơm nớp lo sợ đến nỗi khiến cho Cao Nghi phải sinh lòng hoài nghi mà nhíu mày dò hỏi. Mạn Nhu đương nhiên là không thể há miệng nói ra nguyên nhân thật sự, đành tùy tiện tìm bừa một cái lý do thoái thác nói cho qua chuyện, mặc kệ anh có tin hay không tin.
Nhưng cái ngày mà cô ngày đêm lo lắng cuối cùng cũng đã hiển hiện, lúc đó cô buộc phải ra ngoài mua đồ ăn dù trong lòng vẫn cồn cào một chút bất an khó tả. Quả nhiên, oan gia ngõ hẹp, mới đi được nửa đường cô liền đụng ngay phải nữ chủ Tào Tiểu Hà, đối phương hiện đang đi theo phía sau một binh lính trẻ tuổi, hai người họ còn đang vui vẻ mỉm cười trò chuyện với nhau. Mặc dù trong đầu đã dự đoán trước được kịch bản để chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi phải đối mặt thật sự với ác mộng, Mạn Nhu vẫn không khỏi run rẩy trong lòng, bước chân ríu lại nhịn không được chỉ muốn lập tức quay đầu bỏ chạy trốn. Nhưng đáng tiếc, tầm mắt sắc lẹm của Tào Tiểu Hà đã nhanh chóng dừng trên người cô. Dung mạo của Hứa Mạn Nhu của vài thập niên trước so với Mạn Nhu của bây giờ căn bản là không khác nhau là bao. Cho nên Tào Tiểu Hà chỉ cần đảo liếc mắt một cái liền dễ dàng nhận ra người phụ nữ đài các đang đứng cách đó không xa chính là người mà kiếp trước cô ta từng phải hạ mình “hầu hạ” – Cao phu nhân. Thù mới cùng hận cũ đan xen khiến Tào Tiểu Hà hận không thể mọc nanh vuốt lập tức nhào tới xé nát Mạn Nhu, nhưng ngoài mặt, ả vẫn khéo léo giữ nụ cười vui vẻ, dịu dàng nói lời cảm ơn với chàng lính trẻ rồi từng bước tiến lên phía trước: “Chị gì ơi, em hỏi đường một chút, nghe nói phía trước là khu quân đội, em thấy chị đi từ hướng đó tới cho nên muốn hỏi chị một chút, em không đi nhầm đường đúng không?”.
Mạn Nhu căng thẳng nhấp môi, cố gắng đè nén sự hoảng loạn để lộ ra nụ cười bình tĩnh nhất có thể, đáp lời: “Đúng vậy, cô cứ đi theo con đường này sẽ đến được khu quân đội.”. Tào Tiểu Hà giả lả cười to, giọng nói lảnh lót: “Thật tốt quá, cuối cùng tìm được rồi, cảm ơn chị a.”. Mạn Nhu nhàn nhạt đáp một tiếng rồi xoay người nhường đường cho nữ chủ, tiếp tục bước nhanh đến siêu thị. Thế nhưng Tào Tiểu Hà lại rất tự nhiên tỏ vẻ quen thuộc, cất giọng nói: “Chị là người nhà của quân nhân sao? Thật trùng hợp, em cũng đến đây thăm bạn trai.”.
Bạn trai? Lời này khiến Mạn Nhu sửng sốt một chút, hàng chân mày khẽ chau lại, cốt truyện ban đầu đâu có chi tiết nói nữ chủ còn có một người bạn trai nào khác?. Chẳng phải cô ta vừa mới trọng sinh trở về liền nhất kiến chung tình, coi nam chủ là mục tiêu duy nhất cả đời sao?. Sau khi não bộ đình trệ suy nghĩ một giây, trong đầu cô liền hiện lên một ý tưởng điên rồ, nhưng điều đó quả thực quá mức vớ vẩn, hẳn là không có khả năng xảy ra. Mạn Nhu ôm thái độ nửa tin nửa ngờ, lên tiếng dò hỏi: “À, bạn trai của cô cũng ở bộ đội sao, tôi đi theo chồng đến đây cũng được hai tháng rồi, cũng quen biết một vài chiến hữu của anh ấy, bạn trai cô tên gì, có thể tôi biết người đó?”.
Tào Tiểu Hà siết chặt nắm tay giấu dưới lớp áo, ý cười trên khóe miệng càng thêm rõ ràng đắc ý, vẻ mặt tỏ ra vô cùng ngọt ngào nói: “Hóa ra là như vậy sao, xin chào chị dâu, bạn trai của em tên là Cao Nghị, chị dâu biết anh ấy chứ?”.
Mạn Nhu: “…” Quả nhiên là ác nữ, nữ chủ thật đúng là to gan lớn mật dám nói bừa, nếu không phải cô đã nắm thuộc làu trước cốt truyện, phỏng chừng sẽ bị màn kịch hoàn hảo này của cô ta lừa gạt cho tin sái cổ. Rõ ràng là ả ta chỉ mới gặp đối phương có hai lần thôi, hơn nữa ở kiếp trước cô ta còn ra sức coi thường chê bai Cao Nghị, giờ trọng sinh lại chẳng biết xấu hổ mà dám nhận vơ đối phương là bạn trai cô ta. Mạn Nhu trong lòng trào dâng một cỗ không thoải mái, âm thầm nghĩ đến việc nếu nguyên chủ ngây thơ không biết cô ta giở thủ đoạn dơ bẩn mà nghe được những lời bịa đặt này hẳn là sẽ rất tức giận, máu ghen nổi lên ngùn ngụt. Mạn Nhu khẽ thở dài nhịn xuống ngọn lửa giận đang nhen nhóm, tuy rằng có chút sợ hãi nữ quang hoàn của nữ chủ nhưng vẫn duy trì thái độ lãnh đạm, dứt khoát nói: “Không quen biết.”.
Tào Tiểu Hà: “…” Cô ta sượng trân miễn cưỡng cười gượng, lúc sau không biết cái đầu đầy mưu mô kia nghĩ tới cái gì, lại đột nhiên vui vẻ cất lời: “Hóa ra là chị không quen biết Cao Nghị, dù sao thì coi như chúng ta cũng có duyên, hôm nào gặp lại sau nhé.”. Dứt lời ả liền tung tăng vui sướng hát ca, đắc ý rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận