Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng Mộc Trạch Tê phát lạnh, cái gì gọi là ác giả ác báo. Hơi thở của cô thở ngột ngạt và lạnh lẽo.
Sắc mặt Vương Khiết nhất thời có chút khó coi: ” Em có nhìn lầm không? Lúc đó chỉ có một người nhìn thấy Mộc Trạch Tê ở bên cạnh chỗ ngồi của Lâm Thi Vũ trong lớp thôi sao? Vậy em có nhìn thấy chính xác Mộc Trạch Tê đang làm gì không?”
Trần Triết do dự vài lần, cậu ta nhìn về phía La Nam Nam. La Nam Nam chắn trước mặt Trần Triết, cô ấy hẳn là nhìn rõ.
Nhưng cô chỉ cúi đầu tiếp tục làm đề, im lặng không nói, hiển nhiên không muốn mình bị cuốn vào chuyện này.
Trần Triết chỉ vào góc sách bị gấp lại khi mấy quyển sách rơi xuống bàn của Lâm Thi Vũ: “Bạn học Mộc Trạch Tê đang nhặt sách. Em thấy cô ấy nhặt sách.”
Vừa thấy có đường Vương Khiết rất hưng phấn.
Đều do sự ghen tị giữa các cô gái trong chuyện tranh giành tình cảm, lớp học này rắc rối phức tạp, có một số học sinh trong nhà không giàu thì quý, bà ta cũng không muốn nhiều chuyện.
Vương Khiết cho Mộc Trạch Tê bậc thang: “Mộc Trạch Tê, có phải trong quá trình nhặt sách vở em đã kẹp học phí vào một cuốn sách bài tập khác không?”
“Vậy vì sao ngay từ đầu Mộc Trạch Tê không nói! Mãi đến sau không chịu được mới nói?” Mã Văn Lệ an ủi Lâm Thi Vũ, tức giận tranh cãi.
Nghiêm Kỷ quay đầu nhìn Mộc Trạch Tê, ánh mắt anh không tức giận cũng không gợn sóng. Nhưng lại khiến Mộc Trạch Tê sợ tới mức tim đập loạn xa, cả người rét run.
Mộc Trạch Tê không dám thừa nhận, không dám gánh chịu hậu quả, cô chỉ có thể nói dối lần nữa.
Đôi môi phấn hồng căng mọng của Mộc Trạch Tê khẽ run, cúi đầu lẩm bẩm: “Tôi chỉ sợ học phí bị thiếu, tôi bồi thường không nổi… Cho nên ngay từ đầu mới không dám thừa nhận. Tôi xin lỗi…”
“Phụt” Không biết trong miệng ai phát ra một trận cười không nhịn được. Nhất thời cả lớp trừ mấy người đương sự, thì tất cả đều cười.
Những người học tại trường cấp 3 Hoa Thịnh, không phải không giàu thì quý, có mấy ngàn tệ bình thường mà không đền nổi?
Ngực và bụng Mộc Trạch Tê càng ngày càng đau, mà đầu cũng càng cúi xuống càng thấp.
Mộc Trạch Tê thật sự không bồi thường nổi, nhưng làm thế nào để nói với mẹ cô chuyện này cũng không phải là vấn đề bồi thường.
“Nghiêm túc! Có cái gì đáng buồn cười!” Vương Khiết quát lớn, hơn nữa còn khống chế được tình cảnh.
Cô nói với học sinh trong lớp: “Nếu tất cả đều là hiểu lầm, vậy thì lớp chúng ta đã giải quyết. Tôi hy vọng tất cả các em không đưa ra những nhận xét không hay làm tổn hại đến danh dự tập thể của lớp!”
Truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến việc đánh giá lớp học của bà ta.
Sau khi tan học, Vương Khiết gọi Lâm Thi Vũ, Mộc Trạch Tê đến văn phòng của giáo viên, còn mời Nghiêm Kỷ tới.
Mộc Trạch Tê kéo cơ thể đau đớn và nặng nề của mình đi qua.
Lâm Thi Vũ và Mộc Trạch Tê đứng ngay ngắn một chỗ, còn Nghiêm Kỷ lại nhàn nhã tựa vào tường.
Đầu tiên Vương Khiết ngọt ngào với Lâm Thi Vũ: “Lâm Thi Vũ, em rất nghiêm túc và có trách nhiệm trong công việc của lớp, giáo viên vẫn luôn rất thích em. Nhưng đôi khi em thực sự quá bất cẩn, nếu không thay đổi thì sau này khi ra ngoài xã hội sẽ chịu thiệt thòi.”
Sau đó tạo áp lực: “Em có hài lòng với kết quả xử lý vừa rồi của giáo viên không?”
Lâm Thi Vũ vừa tức vừa ủy khuất, cô ấy không hiểu vì sao rõ ràng mình là người bị hại, kết quả cuối cùng còn muốn cô nhẫn nhịn?
Cô ấy không khỏi nhìn về phía Nghiêm Kỷ.
Vương Khiết cũng biết Nghiêm Kỷ luôn thân thiết với Lâm Thi Vũ.
Mà lúc trước, chính Nghiêm Kỷ là người đề nghị với bà ta việc sắp xếp công việc của cán bộ lớp cho Lâm Thi Vũ, để cô ấy có thể giao lưu với các bạn học, để Lâm Thi Vũ nhanh chóng hòa nhập với lớp.
Thật sự có hiệu quả.
Quan hệ giữa hai thiếu nam thiếu nữ mập mờ không rõ, chuyện này bà ta không hiểu được suy nghĩ của Nghiêm Kỷ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận