Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: VẾT RẠN CỦA SỰ HOÀN HẢO

Bữa ăn kết thúc trong sự im lặng ngột ngạt.

Kỷ Vũ dọn dẹp bát đũa với một sự cẩn trọng máy móc. Cậu cọ rửa từng chiếc đĩa, tiếng nước chảy xối xả cũng không thể át đi tiếng gào thét trong lồng ngực. Cậu đã làm với cô. Cậu đã nếm trải, đã chạm vào, đã đắm mình trong cô.

Nhưng khi tất cả tàn cuộc, khi mùi hoan ái tan đi, để lại căn bếp lạnh lẽo và hai con người đã mặc lại quần áo, cậu bỗng thấy hoảng sợ.

Cô chỉ coi mình là một món đồ chơi, đúng không? Một thằng trai bao cao cấp hơn một chút, dùng cơ thể và giọng nói để mua vui?

Cậu quay lại, thấy Lương Sam đang đứng dựa vào cửa, khoanh tay. Gương mặt cô bình thản, không một gợn cảm xúc.

“Xong rồi à?” Giọng cô cũng bình thản.

“Em…” Cậu lau vội tay vào chiếc quần jean. “Em phải đi. Ký túc xá sắp đóng cửa.”

“Ừm.” Cô gật đầu, cũng không giữ lại. “Để tôi tiễn.”

Cô đi qua cậu, mở cửa. “Lần sau gặp.”

“Lần sau… là khi nào?” Cậu buột miệng hỏi.

Lương Sam quay lại, ánh đèn hành lang hắt lên một nửa khuôn mặt cô, tạo ra một vệt sáng mờ ảo. Cô cười, nụ cười không chứa đựng tình dục, chỉ có sự mệt mỏi và một chút trào phúng.

“Xem biểu hiện của cậu.”

Cánh cửa đóng sập lại. Kỷ Vũ đứng trong bóng tối của hành lang, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cậu vừa bị đẩy ra khỏi thiên đường.

Về đến ký túc xá, Phó Xa đang gào thét chơi game. Cậu ta liếc thấy Kỷ Vũ bước vào, một thân ướt đẫm hơi sương đêm.

“Mẹ kiếp, mày bị ma đuổi à?”

Kỷ Vũ không trả lời, ném balo xuống, đi thẳng vào nhà vệ sinh. Cậu xả vòi sen nước lạnh, để dòng nước buốt giá xối lên cơ thể vẫn còn đang râm ran vì dư vị của Lương Sam. Cậu cúi xuống, vành tai, cổ, và cả lồng ngực chi chít những dấu hôn đỏ thẫm.

Kiệt tác của cô.

Cậu đưa tay chạm vào một vết cào trên ngực, bất giác mỉm cười.

Trong khi đó, Lương Sam đang ngâm mình trong bồn tắm. Nước nóng, tinh dầu oải hương. Cô cố gắng gột rửa mùi hương của Kỷ Vũ ra khỏi cơ thể mình.

Không thành công. Mùi hương của cậu, một thứ mùi của tuổi trẻ, của mồ hôi, của dục vọng nguyên thủy, dường như đã ngấm vào từng thớ thịt cô.

Cô đã sai lầm khi để cậu ta vào nhà.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo lên. Là một dãy số lạ từ Tây Tạng.

“A lô, mẹ.”

“Sam Sam à,” giọng Lý Văn Tú, mẹ cô, vang lên, vội vã như thường lệ. “Con đang làm gì đấy?”

“Con vừa tắm xong.”

“Nghe này, mẹ có chuyện này hay lắm. Con còn nhớ dì Lý bạn của mẹ không? Phú bà mà mẹ hay kể đó? Chồng bà ấy làm quan chức lớn bên này.”

Lương Sam thở dài, biết ngay là có chuyện. “Dạ. Thì sao ạ?”

“Bà ấy có một cậu con trai, tên Dương Trác. Giời ơi, thằng bé nó giỏi lắm con ơi. Nhỏ hơn con 3 tuổi thôi, nhưng đã là bác sĩ ngoại khoa có tiếng rồi. Nhà thì khỏi nói, mỏ vàng mỏ bạc gì đấy, mà đẹp trai, lịch sự, mẹ xem ảnh rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Mẹ,” Lương Sam ngắt lời. “Con đang không muốn…”

“Mẹ biết con bận,” Lý Văn Tú cũng cao giọng. “Nhưng con đã 29 rồi! Con không thể cứ sống một mình mãi thế được. Con xem ba mẹ, ở với nhau bao nhiêu năm, sau này không còn, một mình con thì ai lo?” Giọng bà bắt đầu nghẹn ngào.

Đây là chiêu bài quen thuộc. Lương Sam nhắm mắt, đầu ngón tay day day thái dương.

“Mẹ, con không thích người ít tuổi hơn.”

“Nó là bác sĩ! Ngành y đó! Hai đứa làm quen, mở rộng quan hệ cũng tốt mà. Coi như nể mặt mẹ, đi gặp một lần thôi. Một lần thôi! Không thích thì thôi, mẹ không ép.”

Lương Sam nhìn trần nhà tắm. Hơi nước mờ mịt.

“Được rồi. Một lần thôi đấy.”

Cúp máy, cô trượt người xuống bồn tắm, để nước nóng ngập qua cằm.

Một bên là một “bác sĩ tài cao” 26 tuổi. Một bên là một “sinh viên” 20 tuổi với cơ thể và giọng nói gây nghiện.

Cuộc đời cô, bỗng nhiên trở nên thật nực cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận