Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Uống xong một ly, bụng đều muốn căng ra. Ngồi không bao lâu, bàng quang liền truyền đến dục vọng muốn bài tiết, Ôn Cẩn Mặc cảm giác chính mình đã sắp khóc.

Chẳng lẽ muốn cậu phá hỏng lần đầu hẹn hò sao, hai người mới vừa ngồi xuống, liền chẳng biết xấu hổ mà yêu cầu Khương Thanh mang mình đi WC, cởi xuống khóa trinh tiết, để hắn xi tiểu cậu sao… Ôn Cẩn Mặc cảm thấy mình không làm được.

“Học trưởng có chuyện gì, sao sắc mặt lại khó coi như vậy.”

Ôn Cẩn Mặc kinh hoảng lắp bắp trả lời: “Không, không có gì, chúng ta đi đến nơi tiếp theo đi.”

Bên cạnh chính là con phố phồn hoa chuyên buôn bán, trong đó không thiếu tiệm ăn vặt cùng các trò chơi giải trí.

“Học trưởng, chúng ta đi vào nơi này, được chứ?”

Khương Thanh dừng lại ở trước một nhà hàng. Ôn Cẩn Mặc vẫn luôn cúi đầu, căn bản không chú ý tới mình bị đưa tới nơi nào, cho dù bị dò hỏi cũng không nhìn liền gật đầu. …………

“Hai vé, cảm ơn.”

Khương Thanh đến trước quầy thu ngân, nói. Khi Ôn Cẩn Mặc cảm thấy chính mình bị dắt vào một căn phòng tối đen như mực, lúc này cậu mới có ý muốn ngẩng đầu quan sát mình đang ở đâu.

“Này, đây, đây là nơi nào?”

Ôn Cẩn Mặc tiến vào nơi tối đen lập tức thả lỏng, dòng nước trong hậu huyệt trở nên càng nhiều, đem chính qυầи ɭóŧ của cậu đều làm ướt. Cũng may quần đủ thấm, bằng không liền sẽ phát sinh thảm án giống như cậu mất khống chế rồi đái trong quần.

“Đây là nhà ma, học trưởng.”

Thanh âm ôn nhu ở bên tai vang lên, Ôn Cẩn Mặc thấy không rõ mặt hắn, nhưng lại mơ hồ có thể tưởng tượng ra hắn đang ôn nhu nhìn về phía mình tươi cười. Tay trái cậu còn bị Khương Thanh nắm lấy, cảm xúc ấm áp làm tay cậu ra mồ hôi mà trở nên lạnh lẽo.

Càng đi sâu vào trong, trái tim cậu càng nhảy nhanh, này không phải do tìиɧ ɖu͙© mang đến, mà là một loại cảm giác mà chính cậu cũng nói không được dẫn tới. Nhà ma có doạ người hay không thì Ôn Cẩn Mặc không nhớ rõ, cậu chỉ nhớ tiếng tim đập đinh tai nhức óc trong toàn bộ hành trình.

“Nhà ma này chơi thật vui, học trưởng nói đúng không …”

Khương Thanh còn chưa nói xong, Ôn Cẩn Mặc đột nhiên dính lên, hơi thở nóng bỏng phun vào lỗ tai làm cho hắn ngứa ngáy trong lòng.

“Khương Thanh, ta muốn, chúng ta đi vào phòng đi…”

Khương Thanh vốn chỉ muốn dắt Ôn Cẩn Mặc đi chơi mà thôi, không nghĩ rằng đối phương sẽ nói ra loại lời nói này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận