Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy ít khi nấu ăn, nhưng gạo mắm muối cơ bản trong nhà đều có. Đó là đồ còn dư lại từ lần trước ăn lẩu.

Giang Diễm không đến mức cái gì cũng không biết, chỉ cần xem qua cách nấu là hiểu.

Hắn chuẩn bị nấu cháo. Lúc vo gạo, không áng chừng được lượng nước nên có chút chần chừ.

Trì Dao thấy hắn loay hoay nửa ngày vẫn chưa bật bếp, đành lê thân mình vào xem.

Không giống phòng bếp nhà cô, căn bếp của Giang Diễm khá nhỏ.

Cô đi vào, có thêm Giang Diễm cao lớn, gian bếp càng thêm chật chội, vướng tay vướng chân.

“Cậu có nấu được không đấy?”

“Em đang không biết hai ống gạo có đủ ăn không.”

“…” Trì Dao nheo mắt: “Cậu định nấu cho cả ngày mai à?”

Một tay cô siết chặt áo khoác, tay kia vươn qua, nắm lấy cổ tay hắn, lắc nhẹ ống đong đổ bớt gạo ra.

“Được rồi, như vậy là đủ.”

Cô vừa nói vừa ngẩng đầu, chợt nhận ra hắn đang nhìn cô không chớp mắt.

Đến gần mới thấy, đồng tử của hắn có màu hổ phách nhàn nhạt, lông mi rất dài, hơi rủ xuống, trông vô hại mà ngây thơ.

“Nhìn đủ chưa?” Qua một lát, cô hỏi.

Giang Diễm vội cúi đầu, ho khan: “Em không quen nấu. Hay là… chị ở lại chỉ em một chút?”

“Không phải cậu nói học nấu ăn không khó à?”

“…”

Trì Dao không hiểu phong tình mà nhắc lại: “Chính miệng cậu nói đấy nhé!”

Cô vỗ vai hắn, hoàn toàn thích ứng với việc đang ở nhà hắn, không chút khách khí đi ra bàn ăn ngồi xuống.

Hiện tại xương cốt Trì Dao vừa đau vừa nhức, mới ngồi một lát đầu đã choáng váng.

Cháo đang nấu.

Giang Diễm lấy từ trong túi thuốc ra miếng dán hạ sốt.

Vừa rồi lúc Trì Dao nắm tay hắn, hơi nóng truyền đến rần rần.

Xé túi đóng gói, hắn ngồi xuống bên cạnh Trì Dao.

“Trì Dao.”

Cô nghe tiếng, ngẩng đầu lên. Vầng trán hằn lên vết đỏ nhàn nhạt do tựa vào mặt bàn.

“Sao thế?”

“Vén tóc lên.”

Trì Dao thấy rõ thứ trong tay hắn, không nói gì, nghe lời vén tóc lên, để lộ cái trán trơn bóng.

Giang Diễm bóc lớp bảo vệ, dán lên trán cô.

Có thêm miếng dán, trông Trì Dao trẻ con hơn hẳn.

Giang Diễm bất giác hạ giọng: “Có thoải mái hơn không?”

Chất giọng trong trẻo của chàng trai, mang theo sự quan tâm không che giấu, bất giác khiến cô thấy ấm áp.

Trì Dao nín thở.

Hai người cách nhau rất gần.

Có lẽ, khi con người yếu ớt, tâm hồn lại càng nhạy cảm, mới dễ dàng phát hiện ra những thứ bình thường hay bị lờ đi.

Ví dụ như, cảm giác an toàn mà Giang Diễm đang mang lại.

Trì Dao trầm mặc hồi lâu, sâu kín nhìn hắn.

Cô đột nhiên hỏi: “Cậu từng đến động Ngọc Sơn chưa?”

“Động Ngọc Sơn?” Giang Diễm khi nhỏ từng đến vài lần, sớm đã không còn ấn tượng. “Đi rồi. Sao vậy?”

“Tôi có một đứa em trai.” Trì Dao nói.

“Ừm.”

“Thằng bé trạc tuổi cậu. Tết Nguyên Đán nó định dẫn bạn gái về, đi động Ngọc Sơn chơi hai ngày.”

Vừa dứt lời, Giang Diễm không cần nghĩ ngợi: “Em có rảnh.”

Trì Dao bật cười, cố ý nói: “Nhưng tôi không rảnh.”

Giang Diễm đương nhiên không bị lừa.

“Thời gian rảnh của em, đều tùy thuộc vào chị.”

Trì Dao không thích bị ép: “Tôi có thể tìm người khác.”

“Vậy càng không được. Em đã xếp hàng trước rồi.” Giang Diễm không nhanh không chậm: “Trì Dao, chị chỉ có thể tìm em.”

Cháo trắng Giang Diễm nấu, may mà vẫn thành công.

Trì Dao ăn xong về nhà ngủ một giấc. Tỉnh lại đã là chạng vạng, cả người dính mồ hôi.

Tắm nước nóng xong, cô ra sô pha nằm chơi điện thoại.

Trì phu nhân nhắn tin, nói mai có họ hàng làm tiệc đầy tháng cho cháu trai, muốn cô đi cùng.

Trì Dao: [Con đi làm gì?]

Trì phu nhân: [Đến hưởng chút “hỉ khí” chứ sao.]

Trì Dao: [Ha. Được rồi. Sang năm con sắp xếp sinh một đứa cho mẹ bế, được chưa?]

Trì phu nhân: [Hừ, tốt nhất là như vậy.]

…Nói thế nào cũng không lại được Trì phu nhân.

Trì Dao ném điện thoại, ngắm trăng ngoài cửa sổ. Bụng cô lại đói.

Đúng lúc này, Giang Diễm gọi tới.

“Ăn cơm chiều chưa?”

Người này là con giun trong bụng cô à?

“Vẫn chưa.”

“Sang đây đi, có đồ ăn cho chị này.”

Mới qua một buổi trưa, hắn lại làm được món gì?

Trì Dao vừa tắm xong, trên người mặc áo choàng tắm. Cô tìm nội y, thay một chiếc váy lông dài đến bắp chân rồi mới sang ấn chuông.

Kết quả, vừa ấn xong đã phát hiện cửa nhà Giang Diễm không khoá.

Đẩy cửa vào, Giang Diễm vừa vặn từ trong phòng đi ra. Hắn cũng mới tắm. Trên bàn cơm là một bát canh tẩm bổ được đậy kín, nhưng không che được mùi hương thơm phức.

“Cậu tự làm?”

Giang Diễm biểu tình cứng đờ, gãi đầu: “Không phải. Em nhờ người khác nấu rồi mang đến.”

Hắn cũng muốn làm, nhưng nó quá khó.

“Còn rất thành thật.” Trì Dao cười, ngồi xuống mở nắp. Mùi dược liệu thoang thoảng bay vào mũi.

“Canh này đắng đúng không?”

“Có đắng, nhưng uống vào sẽ nhanh khỏi bệnh.”

“Đắng cũng không sao, đừng bổ đến mức tôi chảy máu mũi là được.”

“Không đâu. Em đã hỏi kỹ rồi. Chị uống cái này là đủ.” Hắn rất nghiêm túc: “Em đặt cho cả tuần. Chị bị gió thổi cái là bệnh, thân thể quá yếu.”

“…”

Trì Dao nghĩ đến cuộc nói chuyện lúc nãy với Trì phu nhân. Cô không nói cho bà biết mình bị ốm.

Mấy năm nay dọn ra ngoài, cô đã có thói quen chỉ nói chuyện tốt, không nhắc chuyện xấu. Không giống lúc ở nhà, đau đầu, không khoẻ đều sẽ nói với mẹ, vì chỉ cần cô không khoẻ, Trì phu nhân sẽ luôn chiều theo ý cô.

Nhưng giờ đã khác. Nước xa không cứu được lửa gần.

Đối với sự quan tâm nhiệt tình này của Giang Diễm, Trì Dao sửng sốt hồi lâu.

Cô bỗng nhận ra, bản thân đã rất lâu không yêu đương, được chăm sóc tỉ mỉ thế này, lại dễ dàng khiến cô cảm động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận