Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sóng Ngầm Chốn Công Sở
Biết được Helen chính là Lâm Nhạc, Mục Tử Yên như phát điên. Ngày nào ả cũng uốn éo lượn lờ đến tập đoàn Mộ thị, lả lơi tìm kiếm Mộ Thần. Mục đích của ả vô cùng đê tiện: muốn phô diễn cho Lâm Nhạc thấy ả và anh đang mặn nồng ân ái ra sao, muốn bóp nát chút hy vọng cỏn con trong lòng cô gái nhỏ. Nhưng nào ngờ, mỗi lần ả ẹo lơi sán đến, Mộ Thần đều lạnh nhạt như tảng băng trôi. Ả lả lơi bày trò, cọ cọ bầu ngực căng mẩy vờn sát cánh tay anh, lúng liếng làm nũng khát khao hơi ấm và nhục dục của người đàn ông trưởng thành, nhưng đôi mắt chim ưng của anh chẳng buồn hạ xuống dẫu chỉ một giây. Bị hờ hững, Mục Tử Yên càng điên cuồng trút sự ghen tuông dơ bẩn lên đầu Lâm Nhạc. Trong thâm tâm, ả rủa xả: Ngày nào con khốn Lâm Nhạc còn lảng vảng ở đây, thì cái ghế Mộ phu nhân và cây dương vật to lớn của Mộ Thần sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn thuộc về mình.
Vì muốn hất cẳng Lâm Nhạc, đạp cô xuống vũng bùn nhơ nhuốc, Mục Tử Yên đã ngấm ngầm giật dây lũ bợ đỡ trong công ty, mượn tay kẻ khác hãm hại cô.
Hôm ấy, sau nhiều đêm thức trắng, Lâm Nhạc mệt mỏi nhưng đầy tự hào gõ phím lưu lại bản vẽ thiết kế trang sức. Căn phòng ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, mùi cà phê đắng ngắt vương vất nơi đầu mũi. Cô vội vã chuyển file mà chẳng kịp rào trước đón sau.
Ngày hôm sau, tại phòng họp ngột ngạt của Mộ thị, ánh sáng trắng từ màn hình chiếu rọi thẳng vào gương mặt Lâm Nhạc. Cô đứng trước dàn lãnh đạo cấp cao, phong thái tự tin, trình bày đứa con tinh thần của mình. Giọng cô mềm mại, uyển chuyển. Khi màn hình vừa tắt, Lâm Nhạc mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt trong veo lấp lánh sự kỳ vọng: “Mọi người thấy bản thiết kế này thế nào ạ? Có điểm nào chưa hài lòng không?”
“Tôi phản đối!” Giọng nói the thé của Lê Vân – Trưởng phòng thiết kế – vang lên chói tai, đập vỡ không gian yên tĩnh. Khuôn mặt ả nhăn nhúm lại bởi cái nhếch mép thâm độc.
Lâm Nhạc cau mày, cố giữ nụ cười điềm tĩnh, hơi thở khẽ phập phồng nơi lồng ngực: “Không biết Trưởng phòng Lê cảm thấy chưa ưng ý ở điểm nào?”
“Tôi không hài lòng ở chỗ, đây là một thứ rác rưởi đạo nhái của người khác!” Lê Vân hất cằm, mạnh bạo gõ lách cách lên bàn phím, phóng to một bản vẽ khác lên màn hình lớn hướng về phía Mộ Thần. Đó là bộ sưu tập mới toanh của công ty đối thủ Vạn Tinh vừa tung ra rạng sáng nay. Giống nhau đến từng đường nét chạm trổ, từng chi tiết hột xoàn.
Mộ Thần ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da quyền lực. Đôi mắt sâu hút đen láy nheo lại, tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương. Anh lướt mắt từ bản vẽ trên màn hình sang gương mặt bàng hoàng của Lâm Nhạc. Khóe môi anh khẽ mím lại. “Chuyện này là sao?” Anh cất giọng trầm khàn, đè nén cơn cuộn trào trong lồng ngực.
Lâm Nhạc đứng sững sờ. Đứa con cô dồn bao tâm huyết, mồ hôi và nước mắt suốt mấy đêm dài cọ xát bút vẽ, tại sao Vạn Tinh lại có được? Lại còn dám tung ra trước cô một bước? Cổ họng cô nghẹn đắng: “Tôi… tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng đây là bản thiết kế do chính tay tôi…”
Lê Vân không để cô nói hết câu, ả cười khẩy châm chọc: “Cô Helen à, nếu thời gian nộp bài có gấp gáp quá khiến cô cạn kiệt ý tưởng thì cứ mở miệng xin thêm vài ngày. Chúng tôi đâu ép cô đến mức phải làm cái trò ăn cắp dơ dáy này?”
Lâm Nhạc uất nghẹn, bàn tay siết chặt lấy nhau đến trắng bệch, ánh mắt quật cường nhìn thẳng mặt Lê Vân: “Làm trò? Trưởng phòng Lê, ý cô bảo tôi đi ăn cắp ý tưởng của kẻ khác?”
“Có hay không tự trong lòng cô Helen đây rõ nhất!” Lê Vân lớn lối, chồm người về phía trước. “Nếu cô không làm trò đó, bản thiết kế của cô sao lại giống hệt với thiết kế của Vạn Tinh như đúc vậy? Hay là cô muốn đổ vấy cho người ở bộ phận thiết kế này đã ăn cắp bản vẽ của cô rồi tuồn cho Vạn Tinh?”
“Đủ rồi!”
Một tiếng quát uy lực dội vào màng nhĩ khiến cả phòng họp câm bặt. Âm thanh tựa như sấm sét xé toạc màng sương mù. Mộ Thần đập tay xuống bàn, ánh mắt sắc như dao găm găm chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Lâm Nhạc. Anh thừa biết cô bé của anh quật cường và trong sạch đến nhường nào. Cô thà chịu khổ chứ tuyệt đối không làm trò tiểu nhân. Anh chỉ đợi một ánh mắt cầu cứu, một tiếng gọi mềm mỏng nhờ vả từ cô để anh vung tay dọn sạch đám rác rưởi này. Nhưng không, cô gái bướng bỉnh ấy vẫn cắn chặt môi, lưng thẳng tắp không hề nao núng. “Việc này tôi sẽ đích thân điều tra làm rõ. Nếu để tôi lôi cổ được kẻ nào giở trò đâm sau lưng, tôi sẽ lập tức sa thải kẻ đó khỏi công ty. Tan họp!”
Chiều muộn, Lâm Nhạc lết tấm thân rã rời về đến nhà. Căn hộ vắng lặng, lòng cô rối bời những dấu hỏi. Ai đã động vào máy tính của cô? Ai căm ghét cô đến mức muốn chặn đứng con đường sống của cô thế này?
“Mẹ ơi, sao mẹ thất thần thế? Hôm nay trông mẹ có vẻ rất mệt mỏi.” Giọng nói non nớt, ấm áp của Lâm Kỳ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ ngổn ngang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận