Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A đau a!”

Ngẩng đầu nhìn con ngươi tối tăm của hắn, miệng lại mỉm cười, giống ma quỷ , giống kẻ điên, cô khóc lớn đứng dậy chạy đến cửa, cửa bị khóa từ bên ngoàia, mặc dù cố gắng run rẩy lắc mạnh cũng mở không ra, hai chân đã mềmnhũng phải quỳ xuống , nam nhân nhanh chóng nhấc chân bước đến cạnh cô , lại hung hăng đánh xuống một roi.

“Ngạch a!”

Đầu va chạm vào khung cửa , cô che bả vai bị thương lại, chậm rãi trượt xuống quỳ gối trên mặt đất, khóc khàn cả giọng, run rẩy tiếp tục bò dậy hướng đến một góc khác trong phong mà chạy.

Phòng lớn như vậy, lại chỉ có một chiếc giường cùng mấy cái ngăn tủ, hoàn toàn không có nơi nào để tránh né, muốn chạy vào phòng để quần áo trốn chạy, nhưng nếu đi vào, vậy thật sự sẽ cùng đường, nếu bị hắn bắt được sẽ bị hắn ấn ở đó phát điên mà quất đánh.

Thân mình cao lớn của người đàn ông, cơ bắp sức lực mười phần, trong tay cầm dây lưng vừa dài lại vừa thô, vô luận cô chạy đến nơi nào, cũng đều có thể chuẩn xác đem dây lưng quất trên người cô.

“Ô đừng đánh đừng đánh! Tạ Viễn Lâm n anh là người điên! Anh rõ ràng không tính toán sẽ cùng tôi hòa hoãn, vì sao lại không chịu buông tha cho tôi, tôi muốn cùng anh ly hôn thì có gì sai!Anh tha tôi —— a!”

Giọng nói nghẹn ngào bị nghẹn lại nơi cổ họng, một chân hắn đá lên hai chân tràn đầy máu tươi của côn giơ roi lên quất đánh vào sống lưng yếu ớt .

Khóc đến ruột gan cũng đứt thanh từng khúc, lại không đổi được một chút đồng tình nào.

Khủng hoảng bò dậy tiếp tục chạy, khuôn mặt Tạ Viễn Lâm lạnh lùng , không nhanh không chậm đi đến trước tủ đầu giường, kéo ra, từ bên trong lấy ra một điếu thuốc lá cùng bật lửa,bỏ vào trong miệng chậm rì rì bậc lửa lên, kẹp ở hai ngón tay , hít sâu một hơi, sắc mặt vẫn đen tối như cũ không nhìn thấu tâm tình..

Cô rất ít khi thấy hắn hút thuốc, khi người ta làm ra điều gì khác thường thì không thể nghi ngờ là bão táp đang tiến đến trong âm thầm.

Khủng hoảng tránh ở góc tường, nhìn hắn đột nhiên xoay người, bước tới, tay cầm dây lưng kéo kéo lê trên mặt đất, ngũ quan thâm thúy, đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm cô, giây tiếp theo, nếu hắn đem cô đang sống sờ sờ đánh chết cũng chẳng có gì lạ!

“Ô…… Tạ Viễn Lâm, Tạ Viễn Lâm!”

Cô thật sự trốn không xong, trực tiếp quỳ xuống cầu hắn, khóc lóc dập đầu, “Anh buông tha em a, ô a, thực xin lỗi, em không nên cùng anh cáu kỉnh, thực xin lỗi, em sai rồi!”

Thân mình yếu ớt run bần bật, hắn kéo túm tóc mái cô lôi kéo về phía trước, cả người nằm yên trên mặt đất, tàn thuốc đang cháy, hướng lên bả vai đang chảy máu của cô mà ấn xuống .

Tiếng thét chói tai vang lên, sợ là xuyên thấu qua cả cửa sổ , trong căn biệt thự đều quanh quẩn tiếng kêu cuồng loạn đau thấu tâm cang của cô.

Điếu thuốc vẫn còn cháy dùng làn da cô dập tắt .

Thiêu đốt mấy trăm nhiếp thị độ ấm, đem ta làn da năng hoàn toàn hủy lạn.

Đôi tay máu thịt lẫn lộn của cô vươn ra , nắm lấy giày da nam nhân , tuyệt vọng rưng rưng nhìn lên hắn, từ trong miệng nam nhân phun ra một ngụm sương khói mờ mịt, che giấu ngũ quan thanh lãnh , thần sắc đạm nhiên , đố hiện trạng tàn tạ của cô, không có bất luận một tia đồng tình nào.

Hắn đè thấp mí mắt , cười nghiền ngẫmkhinh miệt, thanh âm khàn khàn, thâm trầm từ tính ý nhị, hỏi, “Sao không đòi ly hôn nữa? Tiếp tục a.”

“Không……” yết hầu cô tựa như bị xé rách, nghẹn ngào phát ra tiếng nói như một bà lão , khóc lóc “Không ly hôn, lão công, em không ly hôn… Em vĩnh viễn đều là người của anh, vĩnh viễn .”

Thời điểm Tạ Viễn Lâm tự mình bôi thuốc cho cô, lực đạo không hề thương tiếc làm cô không ngừng giãy giụa, lần này cả tay lẫn chân đều bị cột vào trên giường, dây xích không ngừng run rẩy, hắn tốc độ rải thuốc của hắn thực nhanh, ở miệng vết thương được trải lên một tầng thật dày bột phấn cầm máu màu trắng .

Bình luận (0)

Để lại bình luận