Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

ở lại trường, nhưng giữa trưa cũng sẽ có phòng để nghỉ ngơi.
Phòng ngủ của em đã được sắp xếp rồi, cô dẫn em đi qua.
” Đường Đường gật đầu, ”
Cảm ơn cô.
” Ba người đi về hướng khu phòng nghỉ, Jason nhìn Đường Đường một cái, ”
Cô Lưu nói sáng nay biểu hiện của cô rất tốt.
” Đường Đường:…
Vì sao câu này của anh giống như đang nói với một đứa trẻ vậy?

Minh đổng rất vừa lòng
“, Jason lại nói thêm.

……
“, Đường Đường trong lúc nhất thời không biết nên trả lời thế nào, chỉ mới qua hai tiết mà thôi Minh Thiếu Diễm vừa lòng cái gì, hắn cũng hài lòng quá dễ dàng rồi.
Đường Đường chỉ có thể nói một tiếng tôi sẽ tiếp tục cố gắng, sau đó lại chăm chú nghe cô Lưu giới thiệu kiến trúc trường.
Học sinh đi ngang qua hoặc cố ý đi theo đếm không hết, họ cũng không dám tiến lên, chỉ đứng từ xa cầm điện thoại chụp hình.
Tiếng nghị luận không chỉ ở xung quanh thôi mà trên đỉnh đầu cũng có, Đường Đường theo bản năng ngẩng đầu.
Một đám học sinh nghiêng đầu ghé vào trên cửa sổ xem náo nhiệt, thậm chí còn phát ra một vài tiếng kêu kinh ngạc.
Cô Lưu khó có được cảm giác xấu hổ, dù đã đi dạy nửa đời người, cô cũng chưa bao giờ gặp qua loại tình huống này, đi đến chỗ nào là bị vây xem đến chỗ đó.
Đang nghĩ ngợi nên dời đề tài một chút thì trên tầng đột nhiên có tiếng thét chói tai của nữ sinh, ngay sau đó một chai nước từ bên trên rơi xuống.
Đường Đường phản ứng nhanh nhưng chai nước từ trên cao rơi xuống càng nhanh hơn.
Cô vừa với di chuyển một chút thì chai nước đã xẹt qua vai cô hung hăng nện xuống bên chân Đường Đường.
Bởi vì trọng lực nên khi rơi xuống liền phanh một tiếng nổ tung, quần Đường Đường trong nháy mắt bị ướt một mảng lớn.
Cô Lưu hét lên một tiếng vội vàng hỏi thăm Đường Đường, Đường Đường vỗ vỗ quần lắc đầu, ”
Không có việc gì.
” Cô Lưu tính tình tốt cũng bị tình huống đột phát này làm cho sắc mặt xanh mét.
Cô là một giáo viên, nhiệm vụ của cô là dạy học và giáo dục, nhưng hiện tại học sinh lại làm ra những việc thế này khiến cô cảm thấy thật thất bại trong việc giáo dục con người.
Sắc mặt Jason cũng trầm xuống.
Anh biết Đường Đường đã từng làm gì, nhưng anh thật sự không hiểu ác ý của những học sinh kia đến từ đâu.
Học sinh trên tầng vì chuyện này đều bị dọa cho rụt trở về.
Cô Lưu thật sự tức giận, trước mặt tất cả những học sinh vây xem nói nhất định phải tra rõ chuyện này.

Nhiều camera như vậy, cô không tin không tìm người cầm đầu!
” Học sinh xung quanh khϊếp sợ, cảm thấy cô Lưu chuyện bé xé ra to nhưng nhìn Đường Đường có nhiều vệt ướt, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
Bọn họ đứng gần thấy được rõ ràng, chai nước kia sau khi tiếp đất liền nổ tung, bọt nước văng ra khắp nơi.
Nếu Đường Đường không tránh kịp mà bị chai nước rơi trúng người hay đầu thì nhất định sẽ bị thương.
Đường Đường chắc chắn sẽ tức giận, dù sao thì lúc nãy suýt chút nữa cô ấy đã bị đập trúng rồi.
Bọn họ nhớ rõ trong chương trình, Đường Đường vì giày mang không vừa nên đã nổi nóng một buổi với Tô Xán.
Đường Đường vốn dĩ tính khí thất thường, bây giờ còn bị một cái chai rơi trúng, kẻ ném chai nước kia không chừng sẽ phải gặp xui xẻo rồi.
Nhưng không ngờ, Đường Đường chỉ yên lặng đem chai nước kia nhặt lên ném vào thùng rác bên cạnh, sau đó nói với cô Lưu, ”
Cô ơi, thôi bỏ đi.
” Những học sinh vây xem đều kinh ngạc nhìn Đường Đường.

Dù sao cũng không đập trúng, chỉ dính một chút nước thôi
“, Đường Đường rũ lông mi, ”
Em mới chuyển đến, mọi người khó tránh khỏi có chút không thể chấp nhận.
Chờ thêm mấy ngày nữa là tốt rồi.
” Cô Lưu thật sự không hiểu, vì sao lại không thể chấp nhận?
Cho dù trước kia Đường Đường như thế nào thì liên quan gì đến những học sinh kia?
Mọi người xung quanh cứ ngây ngốc nhìn Đường Đường vứt chai nước đi, nhìn cô như không có gì xảy ra mà cười cười.
Ánh mặt trời giữa trưa đáp trên mặt cô, không có oán giận cũng không có âm trầm, lúm đồng tiền trên má chiếu vào trong mắt mọi người, xinh đẹp không thôi khiến người ta không thể rời mắt.
Tiếng ồn ào lúc trước như bị ấn nút dừng, mọi thứ đều trở nên im ắng không một tiếng động.
Chờ Đường Đường và cô Lưu đi xa, đám học sinh mới tan rã, có người đem đoạn video này đăng lên Tieba.
Mới vừa đăng lên, những bình luận đầu tiên đều nói người anh em ném chai nước thật hay, chỉ là có chút đang tiếc không đập trúng,…
Những bình luận như thế kéo dài đến vài trang.
Thật lâu sau đó rốt cuộc mới chậm rãi có nhưng bình luận bất đồng.
[ Chỉ có mình tôi cảm thấy chuyện này quá đáng sao?
Thật ra tôi vẫn luôn không rõ, Đường Đường đã gϊếŧ cả nhà các người sao cho nên các người mới hận không thể để cô ấy chết?
] Một bình luận bất đồng xuất hiện làm khơi dậy những bình luận tương tự, sau đó càng ngày càng nhiều lên.
Trong bài đăng xuất hiện hai phe, bắt đầu ồn ào đến khí thế ngất trời.
Nam sinh cao một mét chín lướt Tieba đột nhiên quát một tiếng, ”
ĐM!
” Phong Thiên Dương trừng mắt nhìn cậu ta một cái, ”
Làm gì vậy?
Muốn hù chết lão tử…
” ”
Phong thiếu, cậu mau xem cái này
“, một mét chín đưa điện thoại qua, Phong Thiên Dương không có hứng thú liếc qua một cái, sau đó từ trên ghế nhảy dựng lên, tức giận.

Thật mẹ nó, hôm nay lão tử không tìm được kẻ này là ai thì sẽ không mang họ Phong!
” Một mét chín vội vàng kéo cậu ta, ”
Đừng đừng đừng, nếu bây giờ cậu ra mặt không phải càng làm cho mọi người ghét Đường Đường sao.
Cô ấy chắc chắn biết sẽ như vậy nên mới mặc kê…
” ”
Vậy làm sao bây giờ
“, Phong Thiên Dương trừng mắt, câu không biết vì sao mình nhất định phải che chở Đường Đường, có lẽ là vì lúc trước kinh diễm bởi vẻ ngoài của cô, hoặc có lẽ là nhìn cô yên lặng nhặt chai nước khiến cậu cảm thấy đau lòng.
Phong Thiên Dương đem điện thoại nhét vào trong túi liền đi ra ngoài, một mét chín theo sau hỏi cậu muốn đi đâu.

Tôi đi tìm cô ấy, tôi không tin có tôi ở bên cạnh những kẻ kia còn dám ném chai nước vào cô ấy!
” Phong Thiên Dương nói xong liền cất bước chạy, một mét chín gãi gãi tóc gọi Phong Thiên Dương, sau đó cũng chạy theo.
Mà Đường Đường bên kia rốt cuộc đến được phòng ngủ.
Ký túc xá trong trường được phân thành hai loại, phòng tám người và phòng bốn người, tám người thì được ở miễn phí, nếu muốn ở phòng bốn người thì phải bỏ thêm tiền, hơn nữa còn phải bỏ ra không ít.
Minh Thiếu Diễm có tiền đương nhiên Đường Đường sẽ được phân vào phòng bốn người.

Cô cảm thấy ở cùng với học sinh lớp khác không tốt nên đặc biệt xếp cho em cùng phòng với bạn học trong lớp, may mắn phòng này đang thiếu một người.
Đường Đường, nếu sau này em có nghỉ trưa thì ở trên giường này.
” Cô Lưu chỉ chỉ cái giường trống, Đường Đường gật đầu.
Rốt cuộc đã bàn giao xong, cô Lưu vừa lòng rời đi.
Jason sau khi dặn dò vài câu, đặt cơm trưa lên bàn cũng rời khỏi.
Hiện giờ đã qua giờ cơm, Đường Đường thật sự có chút đói.
Ngồi xuống mở ra cơm trưa, mùi hương quen thuộc tỏa ra, lúc trước Đường Đường cũng rất thích nhà hàng này nên thường xuyên đến đó ăn.
Hương vị rất ngon nhưng lại quá đắt đối với những gia đình bình thường.
Vừa mới mở bao bì thì bên ngoài có người đẩy cửa vào, một cô gái có giọng hơi trung tính phàn nàn, ”
Đặt cơm chậm mất rồi, tớ thật sự rất muốn ăn tôm chiên bóc vỏ…
” ”
Ngày mai lại đặt sớm hơn chút đi
“, Phong Khinh Dương lại nói thêm, ”
Hôm nay…
” Lời nói còn chưa dứt đã thấy trong phòng ngủ nhiều hơn một người, cùng với món tôm chiên bóc vỏ mà cô gái lúc nãy vô cùng muốn ăn!
Ba cô gái ngây ngốc tại chỗ.
Đường Đường nhìn thấy bọn người Phong Khinh Dương cũng sửng sốt vài giây, sau đó tiện đà nói, ”
Các cậu còn chưa ăn trưa sao, vậy cùng nhau ăn đi.
” ^.^ Có lẽ tối nay tôi bận lắm lắm, nên đăng giờ này cho các nàng nhé.
Xong chương này chắc mọi người phải đợi một thời gian nữa ấy, nhưng mà các nàng yên tâm đi, editor nhà tôi chăm chỉ lắm, luôn cố gắng hoàn thành sớm nhất để đăng thôi.❤️ * Tôi nghĩ lại rồi, đằng nào cũng phải đợi, thôi thì tặng các nàng trước 2 chương để có động lực đợi à…..byee Nữ sinh tóc ngắn cảm thấy dường như ông trời đang thử thách mình vậy.
Một bên bạn học không nên tiếp xúc, một bên là người vừa ăn vừa khen ngon, rối rắm ba giây, cô quyết định nói: ”
….Không cần…
” ”
Mua rất nhiều
“, Đường Đường đưa cho nàng một đôi đũa, ”
Còn không mau ăn cơm đi.
” Đổng Ngọc:……

……
Tớ không khách khí nhé.
” Đường Đường cười cười, sau đó nhìn Phong Khinh Dương và nữ sinh đi cùng, ”
Cùng nhau ăn không?
” Ở trong tiết tiếng Anh, Đường Đường đã nhận là người ngồi cùng bàn với Đường Hân chính là Phong Khinh Dương.
Phong Khinh Dương cũng không thèm nhìn tới món tôm, cự tuyệt nói, ”
Tớ không đói bụng!
” ”
Vậy được rồi.
” Đường Đường ngồi xuống cầm lấy một đôi đũa khác, ”
Tớ ăn đây.” Phong Khinh Dương:……
Thông thường không phải là sẽ nhiệt tình mời thêm vài lần nữa sao?
Cô ấy chỉ hỏi mỗi một lần, nghe chả có tí thành ý nào cả.
Đồng Ngọc tính tình thẳng thắn, Đường Đường đã mời thì cô cũng không ngại, tiền bữa cơm này đối với cô cũng không là gì, hôm nay Đường Đường mời thì hôm sau cô mời lại là được.
Trong thế giới của nữ sinh, một chủ đề ngẫu nhiên cũng có thể trở thành đề tài buôn chuyện.
Đổng Ngọc liếc mắt một cái, phát hiện ra đôi giày của mình với Đường Đường giống nhau đều cùng hãng Adidas, cười nói các cô vậy mà lại mua giày giống nhau.
* Trong cv có ghi là cùng Tam Diệp Thảo ( cỏ ba lá), ở đây mình đổi thành cùng hãng giày nhé ^^ Đề tài bắt đầu từ hãng giày, thảo luận Adidas có những mẫu giày nào đẹp, cuối cùng không biết vì cái gì lại chuyển

Bình luận (0)

Để lại bình luận