Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cung yến được tổ chức ở điện Thái Hòa, Thẩm Giai dẫn theo Đỗ Yểu Yểu đi qua những bậc thềm bằng bạch ngọc, lúc đi đến cửa điện lại chạm mặt Sở Đắc và hoàng phi Trần Thị.
“Dạo gần đây Thẩm huynh quả là có diễm phúc.” Người chưa thấy đâu nhưng đã nghe thấy tiếng rồi. Sở Đắc đứng từ đằng xa trông thấy bóng lưng của hai người họ, đứng phía sau hắn cười nói.
Thẩm Giai ngoảnh đầu lại, Sở Đắc dẫn theo một nữ tử cao gầy và xinh đẹp, họ đang chậm rãi bước lên bậc thềm.
Hắn khách sáo gật đầu nói: “Ngũ hoàng tử, ngũ hoàng tử phi.”
Đỗ Yểu Yểu cũng theo sau hành lễ.
Trần Thị nhìn Đỗ Yểu Yểu, nàng ta bất ngờ trước vẻ đẹp của Đô Yểu Yểu: “Đây là?”
“Ngự Sử phu nhân.” Sở Đắc tiếp lời.
Ánh mắt của Trần Thị chuyển từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên nọ.
Nữ tử trước mặt có mái tóc đen và làn da trắng, môi đỏ má hồng, chiếc váy dài màu xanh làm nổi bật lên dáng người yểu điệu dè dặt, thật sự khó có thể liên tưởng đến Đỗ Yển Yển rực rỡ trong lời đồn được.
“Phu nhân đẹp thật đấy.” Lời khen của Trần thị xuất phát từ tận sâu đáy lòng, Hoa sen mọc lên từ nước trong, không cần thiên nhiên phải chạm khắc, trang trí cũng chỉ có thế.
“Cỏn phải nói sao.” Sở Đắc trêu ghẹo Thẩm Giai: “Người không nhận ra còn tưởng Ngự Sử đại nhân của chúng ta hưu thế lấy người khác, không biết tìm đâu ra tiên nữ mới này đấy.”
Đỗ Yểu Yểu giả vờ ngượng ngùng cúi đầu xuống, Thẩm Giai chắp tay nói: “Ngũ Hoàng Tử nói đùa rồi.”
Trần Thị nghe thấy ‘hưu thê lấy người mới’ thì ánh mắt của nàng ta lúc nhìn Đỗ Yểu Yểu lại có thêm vài phần ý vị sâu xa.
Thẩm Giai cùng với Thái tử tiếp đón sứ giả Nam Chiếu, tiểu công chúa của Nam Chiếu phải lòng ngự sử trẻ tuổi, có rất nhiều người trong triều biết được chuyện này.
Đỗ Yểu Yểu là nữ thương nhân, xét về thân phận hay địa vị thì cũng không thể sánh bằng công chúa Nam Chiếu, nghe nói còn có tiếng xấu bên ngoài. Hơn nữa nghe đồn còn mối quan hệ giữa nàng và Thẩm Giai còn không tốt.
Điều quan trọng nhất chính là, Thái tử có ý để Thẩm Giai lấy công chúa Nam Chiếu, từ đó thành lập nên mối quan hệ thông gia với Nam Chiếu, sau này lúc thái tử tranh quyền đoạt vị, đối phó với Thần Vương cũng có thêm một phần thắng.
Còn Đỗ Yểu Yểu, tuân theo chiếu lệnh thông báo, nàng tự mình xin xuống nhà dưới là được.
“Phu quân, theo chàng, Thẩm đại nhân sẽ đồng ý hưu thê chứ?”
Sau khi bước vào trong điện rồi ổn định chỗ ngồi, Trần thị tò mò hỏi, từ xưa đến nay anh hùng đều khó qua được ải mỹ nhân, hơn nữa Đỗ Yểu Yểu lại là nữ tử dịu dàng xinh đẹp hiếm thấy như thế.
“Nếu là trước đây chắc chắn Thẩm Giai sẽ hưu thê.” Sở Đắc nói, người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, thái tử và Thẩm Giai đều là loại người như thế.
Nhưng Sở Đắc ngẫm lại, hai hôm trước thái tử cũng thử đưa ra cách này nhưng Thẩm Giai còn chưa nghe xong đã đáp. Nghĩ đến sự thay đổi chóng mặt dạo gần đây của Đỗ Yểu Yểu và sự khác thường của Thẩm Giai, Sở Đắc cười nói: “Nhưng nếu là hiện tại thì khó mà nói trước được điều gì.”
Trần thị gật đầu, đối diện là Thẩm Giai vừa mới ngồi xuống đã nắm lấy tay Đỗ Yểu Yểu. Giống như đang thử nóng lạnh gì đó, họ lại gọi một cung nữ đến rồi căn dặn, cung nữ bưng lên một ấm trà nóng, hắn rót trà rồi đưa cho nàng uống.
Trần thị nắm chặt lò ấp trong tay áo, lần đầu tiên cho rằng không thể tin hết vào lời đồn được, lời đồn đều do con người nói ra.
“Được rồi, không uống nữa.” Đỗ Yểu Yểu lắc đầu, nàng đẩy tay Thẩm Giai dưới gầm bàn.
Người đến đây hôm nay hầu hết là triều thần và mệnh phụ, họn họ có những hành động thân mật thế này vô tình hoặc cố ý đã thu hút được biết bao ánh nhìn.
“Sau này ta sẽ không đưa nàng ra ngoài nữa, cung yến là lần cuối cùng trong năm nay.” Thẩm Giai vén sợi tóc rối ra sau tai cho Đỗ Yểu Yểu, giọng nói mang theo vài phần tự trách.
Đỗ Yểu Yểu cũng thấy mấy hôm nay mình sức khỏe của mình cũng đã ổn định rồi, ai ngờ chỉ một đoạn đường ngắn từ cửa cung cho đến điện Thái Hòa mà tay chân của nàng đều đã lạnh buốt.
Sức khỏe của Lâm muội muội thật sự không tốt lắm, hiện tại nàng còn đang khoác chiếc áo lông có giá mấy chục nghìn một chiếc thời hiện đại đấy.
Đỗ Yểu Yểu chu miệng, giọng điệu làm nũng mang theo cả oán giận nữa: “Ta đã nói rồi, sức khỏe của ta không phù hợp để đi nhưng chàng lại nói thần sắc của ta ổn rồi.”
“Là lỗi của ta, tối nay lúc về nhà ta sẽ mặc cho phu nhân trừng phạt.” Thẩm Giai tiến lại gần rồi cắn lên tai Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu ngoảnh đầu tránh đi, nàng khẽ hừ một tiếng: “Không có tâm trạng.”
Đỗ Yểu Yểu thật sự không có tâm trạng, ban nãy nghe thấy Sở Đắc vô tình nói ‘hưu thê lấy vợ mới’, không chỉ ánh mắt của Trần thị lúc nhìn nàng thêm mấy phần thương hại và thông cảm mà Đỗ Yểu Yểu cũng có cảnh giác trong lòng.
Không một ai hiểu rõ diễn biến trong cuốn sách hơn Đỗ Yểu Yểu: Thái tử Sở Chính đề nghị Thẩm Giai hưu thê lấy công chúa Hồng Ngạc, khi ấy Thẩm Giai không đồng ý nhưng đợi đến khi người vợ xui xẻo của mình mất đi, hắn lại đón công chúa vào phủ rồi tình chàng ý thiếp.
Cho dù là thích thật lòng hay là giả vờ để lợi dụng thì Thẩm Giai luôn là người lấy lớn cục làm trọng.
Thẩm Giai lựa chọn giúp đỡ thái tử, thế nên hắn sẽ không dễ dàng từ chối lời mời và mệnh lệnh của hắn ta.
Hồng Ngạc có quyền thế thái tử có thể mượn được, mà kết thông gia lại chính là cách thức đơn giản dễ thực hiện nhất, chỉ là nam nhân có nhiều hơn một nữ nhân thôi mà.
Bản thân Đỗ Yểu Yểu chỉ có một cơ thể quyến rũ và tình cảm nửa thật nửa giả với Thẩm Giai.
Đạt được mục đích với cái giá thấp nhất, Thẩm Giai sẽ đưa ra lựa chọn thế nào đã rõ như ban ngày.
Dần đàn, mọi người cũng có mặt đầy đủ trong điện, đế hậu giá lâm, sứ giả của các nước vội vàng bước ra khỏi hàng, nói là cung chúc sự phồn vinh tươi đẹp với Đại Sở.
Người cuối cùng là sứ giả của Nam Chiếu, nàng ta mặc chiếc váy xòe màu đỏ sợi vàng Hải Đường, gương mặt xinh đẹp, giọng nói trong trẻo.
“Công chúa Hồng Ngạc của Nam Chiếu, bái kiến Đại Sở Đế Hậu, chúc Ngô Hoàng và nương nương phúc như đông hải thọ cùng trời đất, thiên thu vạn lớn, phúc đầy non sông.”
“Tốt lắm tốt lắm tốt lắm.” Hoàng Đế vui mừng khen ngợi Hồng Ngạc một hồi, Đế Hậu ngồi nghiêm chỉnh trên ghế phượng cũng khẽ mỉm cười.
Nhạc khí sênh tiêu, vũ cơ nhảy múa, hai hàng dạ minh châu nạm trên tường vàng tỏa ánh sáng như ban ngày.
Hiện ra trước mặt mọi người.
Hồng Ngạc tay cầm bình rượu đi đến đứng trước mặt Đỗ Yểu Yểu.
Thẩm Giai đứng dậy, Đỗ Yểu Yểu hơi cúi người: “Công chúa.”
Hồng Ngạc nhìn Đỗ Yểu Yểu hồi lâu, sau đó vô cùng ngạo mạn lên tiếng: “Thì ra ngươi chính là Ngự sử phu nhân.”
Đỗ Yểu Yểu rất muốn trả lời lại một câu ‘chính là thần phụ’ nhưng nàng lại bị kích thích bởi sự kiêu ngạo và khinh thường của Hồng Ngạc, nàng giả vờ như khúc gỗ rồi đứng im không nói gì.
Thẩm Giai lên tiếng: “Công chúa có chuyện gì không?”
Hồng Ngạc bình tĩnh mỉm cười, nàng ta ranh mãnh nói: “Thẩm đại nhân, nghe nói nữ tử Đại Sở có rất nhiều tài nghệ, bổn công chúa muốn thi nhảy với phu nhân nhà ngươi. Nếu như ta thắng vậy thì mong phu nhân nhà ngươi sẽ nhường ngươi cho ta một đêm.”
Nam Chiếu thoải mái, lúc ở dịch quán của sứ giả, Hồng Ngạc đã nhiều lần muốn bò lên giường của Thẩm Giai nhưng đều thất bại.
Thẩm Giai bình tĩnh lên tiếng: “Nếu như công chúa thua thì sao?”
“Ta sẽ không thua.” Hồng Ngạc kiêu ngạo ngẩng cao đầu, dáng vẻ mình ắt sẽ thắng.
Đỗ Yểu Yểu cúi đầu nghe hai người họ ‘tán tỉnh’ nhau ngay bên cạnh, đang lúc nghĩ xem Thẩm Giai sẽ trả lời thế nào thì bỗng nhiên Đỗ Yểu Yểu lại bị Thẩm Giai chỉ mặt điểm tên.
“Yểu Yểu, nàng thấy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận