Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tên nhóc trẩu tre số ba vẫn đang lải nhải không ngừng bên tai, không khí bỗng chốc chìm vào một khoảng tĩnh lặng đến mức quỷ dị. Ngay giây tiếp theo, Cá Voi – người nãy giờ vẫn duy trì sự im lìm đáng sợ từ đầu trận – đột ngột bật micro. Một chữ ngắn gọn, rành rọt, nện xuống dứt khoát: “Có.”
Cả kênh voice chat như bị rút cạn không khí. Hai tiếng “Hả?” ngỡ ngàng vang lên gần như cùng lúc. Một tiếng phát ra từ Trần Ngữ Sương, tiếng còn lại là của tên nhóc số ba. Trái tim trong lồng ngực Trần Ngữ Sương như bị ai đó bóp nghẹt rồi lại buông ra, đập liên hồi như nổi trống. Cô khẩn trương đến mức không dám thở mạnh, đầu ngón tay cầm chuột cứng đờ.
Ôi trời ơi… Anh ấy có ý gì vậy? Đừng nói là… anh ấy đang ghen đấy nhé? Hay là anh ấy thực sự thích mình? Một vạn câu hỏi nổ tung trong đầu, Trần Ngữ Sương cảm thấy mặt mình đang bốc cháy. Huhu, mẹ nó, rốt cuộc là sự thật hay lại do cái não tàn này tự mình đa tình ảo tưởng đây?
Đúng lúc cô đang hoang mang tột độ, giọng nói của Cá Voi lại lướt qua micro, trong trẻo, trầm ấm và mang theo sự tuyên thệ chủ quyền tuyệt đối: “Tôi là bạn trai của cô ấy.”
Trần Ngữ Sương như bị sét đánh trúng, chết đứng tại chỗ. Tên số ba ở đầu dây bên kia cũng sững sờ mất một lúc lâu. Dường như nhận ra bản thân vừa đụng phải chậu hoa đã có chủ, cậu ta cười xòa hai tiếng gượng gạo chữa ngượng rồi lẳng lặng tắt luôn micro, không dám hé răng thả thính thêm nửa lời. Nhưng màng nhĩ của Trần Ngữ Sương lúc này đã hoàn toàn ù đi, không còn tiếp nhận được bất cứ âm thanh nào của trò chơi nữa. Trong đầu cô chỉ văng vẳng lặp đi lặp lại câu nói bá đạo ấy: “Tôi là bạn trai của cô ấy.”
Cô lơ ngơ, mơ màng như đang dạo bước trên mây, tâm trí treo ngược cành cây. Nhân vật trong game cũng vì thế mà di chuyển ngốc nghếch, lóng ngóng đi thẳng vào tầm ngắm của địch. “Đoàng! Đoàng!” – Vài tiếng súng chát chúa vang lên, nhân vật của cô gục xuống, biến thành hòm gỗ. Màn hình sập tối, chuyển sang góc nhìn quan sát của Cá Voi. Anh vẫn đang bình tĩnh, lạnh lùng núp sau gốc cây, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào kẻ địch vừa gϊếŧ cô.
Đầu óc rối bời như tơ vò, Trần Ngữ Sương dứt khoát nhấn nút thoát game. Cô thẫn thờ gục mặt xuống bàn máy tính, cả người tê rần từ đỉnh đầu đến gót chân. Rốt cuộc thì câu nói ban nãy của Cá Voi mang hàm ý gì? Chắc lại chỉ là một lời nói đùa giỡn để đuổi khéo tên nhóc kia thôi… Trần Ngữ Sương chua xót tự giễu. Cô đã sớm nhận ra bản thân trót trao trái tim cho Cá Voi mất rồi. Cô u mê giọng nói dịu dàng của anh mỗi buổi chiều cùng cô vẽ tranh, u mê cả sự hư hỏng, tà dâm của anh mỗi khi hóa thân vào những màn kịch 18+ nóng bỏng lúc nửa đêm.
Đã không ít lần cô mộng tưởng rằng anh cũng có tình cảm với mình. Giống như những kịch bản tiểu thuyết ngôn tình mạng đầy mộng ảo: Nam thần streamer phải lòng một fan nữ bình thường, vừa ngọt ngào lại vừa lãng mạn. Nhưng tỉnh mộng đi Trần Ngữ Sương! Cô đâu phải là nữ chính ngây thơ rạng rỡ, và Cá Voi cũng chẳng phải là vị nam thần ấm áp, thanh tâm quả dục. Bọn họ quen nhau bằng tiền tặng quà. Cô mỗi đêm đều vã vật nghe anh rên rỉ, xóc lọ trên sóng trực tiếp. Một gã đàn ông sành sỏi, rành rẽ chuyện giường chiếu, mang hơi thở phong lưu sắc tình như anh, liệu có thể thực sự động lòng trước một cô gái qua mạng không?
Trần Ngữ Sương ôm lấy hai gò má nóng hổi, tự tát nước lạnh vào mặt mình. Đừng có hoang tưởng nữa! Đột nhiên, từ trong tai nghe truyền đến giọng nói dịu dàng quen thuộc: “Sao em lại thoát rồi?” Thái độ của anh thản nhiên, nhẹ bẫng như thể chuyện tỏ tình động trời ban nãy chưa từng xảy ra.
Hốc mắt Trần Ngữ Sương hơi phiếm hồng, cố đè nén sự hụt hẫng chua xót, giả vờ bình tĩnh đáp: “Em lỡ tay bấm nhầm. Sao anh cũng chết nhanh vậy?” “Tôi dọn sạch cái đội vừa gϊếŧ em rồi, xong cũng tự sát thoát ra luôn.” Giọng cô rầu rĩ, nặng nề nghẹn ứ nơi cổ họng: “Ồ…”
Sau tiếng “ồ” đó, cả hai chìm vào một khoảng lặng nghẹt thở. Không ai hé răng nửa lời. Cứ thế giằng co một lúc lâu, Cá Voi mới khẽ thở dài, thanh âm mang theo sự cẩn trọng chưa từng có: “Sương Sương, có phải em đang nghĩ đến câu nói vừa nãy của tôi không?” “Câu nào cơ?” Cô ngoan cố giả ngốc, cố gắng dựng lên bức tường phòng ngự cuối cùng để bảo vệ chút lòng tự tôn mỏng manh.
“Tôi là bạn trai của em.” Anh lặp lại lần thứ hai, giọng nói trầm thấp, kiên định đâm thẳng vào màng nhĩ cô. Trần Ngữ Sương sốc đến mức á khẩu, lồng ngực phập phồng kịch liệt, trái tim đập mạnh đến mức lồng ngực truyền đến cơn nhức nhối. Không đợi cô kịp tiêu hóa, Cá Voi đã vội vã lên tiếng, tước đoạt mọi đường lui của cô.
“Sương Sương, thật ra… tôi đã do dự rất lâu rồi.” Hơi thở của anh bỗng trở nên dồn dập, mất đi sự ung dung tự tại, điềm tĩnh thường ngày. “Em cũng biết, công việc của tôi… là làm streamer mảng 18+…” Anh ngập ngừng, khóe môi cắn chặt, dường như việc bộc bạch thân phận này khiến anh cảm thấy vô cùng gian nan và tự ti. “Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại nảy sinh tình cảm thật sự với một người hâm mộ trên mạng. Lại càng không dám mơ mộng viển vông.” “Nhưng bây giờ tôi bị nghiệp quật rồi, vả mặt đau chết đi được.” Anh bật cười một tiếng tự giễu chua xót. “Tôi thích em. Không phải là nói đùa, cũng không phải trêu chọc. Tôi thật sự thích em.” “Nhưng… chắc em sẽ không tin đâu nhỉ. Lúc trước, chính tôi cũng không dám tin mình lại sa ngã đến vậy. Mỗi ngày đều tìm đủ mọi cớ, giả vờ rảnh rỗi để được nói chuyện, được chơi game cùng em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận