Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu Tiểu, cô gái yêu dấu của anh, khi em đọc bức thư này, có lẽ anh đã thất hứa và rời bỏ em. Anh đã viết bức thư này trước khi anh đến Châu Phi. Anh hy vọng em sẽ không bao giờ nhìn thấy nó.

Ngày tốt nghiệp trường, anh đã tuyên thệ sẽ sẵn sàng cống hiến hết mình cho sự nghiệp, lúc đó anh không gặp em nên anh không sợ chết, nhưng giờ đây khi nghĩ đến cái chết, nghĩ tới chuyện sẽ không bao giờ gặp lại em, anh chợt thấy sợ hãi.

Anh gửi cho em một khoản tiền, thẻ ngân hàng để tɾong ngăn kéo tủ đầu giường tɾong phòng anh, mật khẩu là ngày sinh nhật của em, nếu anh không thể quay lại suôn sẻ, anh vẫn muốn em biết rằng anh yêu em.

Lần đầu tiên gặp em ở Pháp, anh đã yêu em sâu sắc. Nếu sau này có người yêu em hơn anh thì em đừng lo, anh sẽ không ghen tuông đâụ Những ngày tới, người ấy có thể thay mặt anh chăm sóc em. Anh rấtvui.

Anh rấtmuốn nhìn thấy em tɾong bộ váy cưới. Em ¢hắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời này. Nếu sau này kết hôn, em có thể đến thăm anh, cũng có thể mang người đó tới cùng. Được rồi, anh thừa nhận, anh cảm thấy hơi ghen tị, nhưng anh vẫn cảm thấy không yên tâm nếu không nhìn thấy người đàn ông sẽ bên em cả đời một lần, em tốt như vậy, anh không nỡ để em đi hết đoạn đường còn lại một mình.

Nếu có thời gian, hãy giúp anh đến trại trẻ mồ côi để gặp Đậu Đậu, cô bé là một đứa trẻ tội nghiệp, anh đã chứng kiến

quá nhiều chuyện sinh tử tɾong những năm làm bác sĩ, nhưng bởi vì có em anh thực sự luyến tiếc. Anh xin lỗi, Tiểu Tiểu, cô gái anh thươռg yêu nhất. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ gặp em sớm hơn.”

Đồ vật là chìa khoá tưởng niệm, một khi mở ra, nước mắt sẽ không ngừng chảy, sau khi trở về nước, Diệp Tiểu Tiểu nhốt mình tɾong phòng, không gặp ai cả.

Cô hận chính mình, tại sao lại đồng ý cho anh đi Châu Phi? Cô rõ ràng có thể không đồng ý, Lục Vi Thần nhất định sẽ nghe lời cô, anh ở lại, như vậy thì anh sẽ không chết.

Chính cô đã giết anh

Trong lúc cô mơ màng không rõ thực hay ảo, tɾong phòng có mấy thùng nước khoáng và đồ ăn nhẹ, nước là trước khi ra nước ngoài do Lục Vi Thần mang cho cô, cô vặn một cái chai uống, sặcđến ho, tìm khăn giấy để lau mới phát hiện ở nhà không có nên không thèm quan tâm nên nằm trên ghế sofa tiếp tục ngủ.

Ngày thứ tư, Tề Mậu xông vào cửa, nhìn thân hình gầy gò tɾong bộ váy ngủ, lòng như thắt lại, ôm lấy cô gái đi đến trước gương, hét lên “Tiểu Tiểu, nhìn bộ dạng bây giờ của em thành cái dạng gì rồi? Em còn sa ngã như vậy sẽ chết đó có biết không?”

Diệp Tiểu Tiểu ngơ ngác nhìn mình tɾong gương, mỉm cười, thân hình đơn bạc của cô được che phủ bởi một chiếc váy ngủ màu trắng hồng, khuôn mặt vừa quen lại vừa xa lạ, cô chợt nhớ tới ký ức của mình khi còn nhỏ, có lẽ là sáu tuổi, tɾong trí nhớ của cô bộ dạng của mẹ cô khi đó cũng giống như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận