Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xanh Mặt
[Anh sẽ không biết em là ai đâu, nhưng mong rằng anh biết em yêu anh, em vẫn luôn yêu anh! Em sẽ yêu anh một vạn năm!]
[Q yêu dấu của anh (trái tim) (trái tim)]
Vi Sinh Biệt Hạc: “…?”
Cô bạn thân quan sát vẻ mặt như tro tàn của Vi Sinh Biệt Hạc: “Thôi xong rồi, anh ấy hóa đá rồi, tớ phỏng đoán bây giờ Vi Sinh Biệt Hạc đã bắt đầu động não, suy nghĩ xem rốt cuộc ai là người tên Q buồn nôn bla bla gì đó rồi.”
Vi Sinh Biệt Hạc cất mảnh giấy vào trong túi, bước chân tiến về một hướng khác.
Cô bạn thân giật mình: “Anh ấy định đi đâu vậy?”
Anh chàng cắn môi dưới, bắt đầu lo lắng: “Không thể nào, chắc anh ấy sẽ không thật sự cho là người tên Q nào khác đưa cho anh ấy đấy chứ? Vậy tớ phải làm sao đây?”
Cô bạn thân bắt đầu lo âu: “Hai chúng ta đi theo nhìn thử, xem xem có thể cứu vãn tình hình hay không.”
Hai người bọn họ theo đuôi Vi Sinh Biệt Hạc cả quãng đường, nhìn anh ta đi thẳng đến sau lưng Kiều Sở Sở, hình như muốn nói chuyện trực tiếp. Nhưng Vi Sinh Biệt Hạc chần chừ một lát, cầm lấy champagne, giả vờ tùy tiện uống rượu.
Anh chàng kia nhìn sườn mặt của Kiều Sở Sở: “Đây là ai vậy? Trong tên cô ta có chữ Q à?”
Mặt mày cô bạn thân trắng bệch, tay run run che miệng: “Ôi, không… Kiều…”
Anh chàng: “Kiều?”
Sắc mặt của cô bạn thân càng thay đổi hơn, vỗ mạnh một cái lên cánh tay của anh ta: “Kiều Sở Sở, Kiều Sở Sở em tám của nhà họ Bùi, cái cô Kiều Sở Sở người người cưng chiều!”
Anh chàng đột nhiên xanh mặt!
Cô bạn thân đã muốn khóc chết tới nơi rồi: “Cậu nói xem cậu rảnh chuyện tự dưng để lại chữ cái đầu làm gì chứ, cậu họ Tề, cô ta họ Kiều, cả hai người đều là Q, đều là cái chữ Q chết tiệt kia!”
Cô ta nhảy dựng lên nện anh ta: “Chính bản thân cậu tán tỉnh thì thôi đi, lại còn tặng điểm cho Kiều Sở Sở!”
Anh chàng kia uất ức mím môi: “Thế bây giờ phải làm sao đây? Tớ đi nhận lỗi vậy.”
Cô bạn thân giật mình, đột nhiên tỉnh táo lại: “Vậy tớ và cậu sẽ bị gia tộc Vi Sinh kéo vào danh sách đen nhỉ? Vả lại đắc tội nhà họ Kiều và gia tộc Vi Sinh, cha mẹ còn có thể theo đuôi húp canh cặn gia tộc Vi Sinh không? Còn có thể làm ăn với nhà họ Kiều không? cha mẹ tớ và cậu sẽ đánh chết hai chúng ta phải không?”
Anh chàng kia sững sờ, mặt đối mặt với cô bạn thân.
Hai người im lặng.
Tay hai người dắt díu nhau.
Ăn ý xoay người rời đi.
Vi Sinh Biệt Hạc vuốt ve mảnh giấy trong lòng bàn tay rất lâu, cuối cùng hạ quyết định.
Rõ ràng trong lòng Kiều Sở Sở gọi anh ta là đồ ngốc mà lại đưa mảnh giấy tình cảm thắm thiết “phóng khoáng” như thế cho anh ta.
Anh ta nhất định phải làm cho rõ.
Anh ta mở miệng: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở quay đầu, ánh mắt hướng thẳng vào lồng ngực anh ta, để ý thấy chiều cao của anh ta, ngửa đầu nhìn vào mặt anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc móc túi quần: “Tờ giấy này có phải… Của cô không?”
Anh ta vừa ngước mắt, chạm vào ánh mắt của Kiều Sở Sở, đột nhiên nói không thành lời.
Trên người Kiều Sở Sở mặc trang phục thời trang cáo cấp kinh điển năm 96, váy đuôi cá màu đen bọc lấy thân hình xinh đẹp của cô, viền váy được thiết kế đường viền ren, giống như một lớp sương mù mỏng manh phủ quanh.
Mái tóc dài màu nâu đỏ bình thường cô hay để xõa tung nay được búi kiểu nụ hoa, vài sợi tóc con xõa điểm xuyết trước trán.
Đôi mắt ướt sũng lộ vẻ nghi hoặc, không chút né tránh nhìn thẳng vào anh ta.
Dáng vẻ của cô tựa như sương sớm len lỏi vào trong chùa miếu.
Là nét đẹp mông lung mờ ảo, ông trời ban tặng.
Bỗng dưng Vi Sinh Biệt Hạc cảm giác trái tim của bản thân bị gì đó đá một phát, đến cả tiếng động cũng bị đá bay mất.
Kiều Sở Sở nghi ngờ khó hiểu trong chốc lát, ngạc nhiên nhướng mày: “Anh là Vi Sinh Biệt Hạc?”
Vi Sinh Biệt Hạc lúng túng lần tràng hạt, tay còn lại lặng lẽ nắm chặt mảnh giấy, giọng điệu bình tĩnh: “Ừm, là tôi.”
Kiều Sở Sở vui vẻ nở nụ cười: “Sinh nhật vui vẻ, anh Vi Sinh!”
Quả tim Vi Sinh Biệt Hạc run lên, bối rối hạ tầm mắt: “Cảm ơn.”
Kiều Sở Sở ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi đã tặng anh một món quà nhỏ, không biết anh thích không, đợi đến khi anh nhìn thấy món quà rồi, hy vọng anh đừng chê.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận