Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô! Anh đừng tới đây!”

Bạch Dương mạnh mẽ nắm lấy cằm cô, từ trong chăn nâng lên, hắn dùng tay có xăm mình nắm càm cô, cô chỉ rũ mắt liền có thể nhìn thấy đường cong hình xăm màu đen, làn da rất trắng, đối lập với đường cong mày đen, tương phản cực kỳ rõ ràng, vĩnh viễn khắc vào mạch đập ở tay phải.

“Đừng sợ, anh cũng chỉ là, không khống chế được, anh quá thích em, quá yêu.” Ánh mắt hắn lưu luyến si mê , thèm nhỏ dãi nhìn cô, rất muốn ăn sống cô vào bụng .

Tiêu Trúc Vũ nhìn thấy hộp thuốc đầu giường mới bỗng nhiên nhớ ra, vội vàng xoay người đi lấy: “Anh, anh hôm nay vẫn chưa uống thuốc, mau uống thuốc, bằng không em không để ý tới anh!”

Tay nắm thuốc của cô cũng đang run rẩy, viên thuốc con nhộng màu trắng đặt ở trong lòng bàn tay ,quay đầu đưa cho hắn.

Bạch Dương nhận, nhanh chóng ném vào trong miệng rũ đầu nuốt xuống, hầu kết rõ ràng có hoạt động, nhìn cô lộ ra hàm răng trắng: “Vừa lòng sao?”

Cô lúc này mới dám hoang mang rối loạn mà gật đầu,chăn bông màu xám quấn trên người làm cô giống như một chú chim cánh cụt mập mạp, chọc hắn cười.

“Anh đi đem bánh kem còn dư lấy lại đây cho Tiêu Tiêu , đừng cử động nga.”

“Em không động, anh không cần dùng loại ngữ khí này làm em sợ.”

Hắn phát ra tiếng cười sung sướng tựa như là đang giễu cợt cô nhát gan.

Bạch Dương mặc quần đùi, đi đến phòng khách, vòng qua cửa phụ thông với hoa viên , đi đến bồn nước của phòng bếp, cúi đầu há mồm, hai ngón tay khép lại, hướng tới yết hầu hung hăng chọc vào.

“Khụ ——”

Hắn cực lực ức chế, nhỏ giọng nôn khan, bị kích thích đến rớt nước mắt, mở vòi nước ra , để những viên thuốc chảy đi theo dòng nước.

Hắn cũng không hiếm lạ với mấy viên thuốc này, dù sao cũng không phải là lần đầu, nếu mấy viên thuốc này có thể không chế được cảm xúc của hắn , thì hắn còn sợ cô chạy sao.

Ký Nhậm rất ít khi đến nơi ở của Bạch Vân Yển , lần này đến cũng là vì gần đây thân thể hắn không khoẻ, tới đưa những hợp đồng mới cần hắn trực tiếp giải quyết thông qua máy tính.

Một tay hắn chống khung cửa đem cửa phòng mở ra, mặc áo ngủ tơ tằm màu đen, xông vào mũi là mùi cồn nồng , làm người không uống bia là hắn ngửi thấy thì có chút buồn nôn.

Phòng khách càng là một mảng hỗn độn, hiện trường vẫn còn giữ nguyên, lon bia đầy đất, có còn mấy lon chưa uống xong bị ném xuống đất, bia sái ra, hắn phải thật cẩn thận nhìn đường mới có thể đi qua bãi hỗn độn này.

“Tôi nhớ rõ ngài cũng không phải người thích uống bia.”

Mặt Bạch Vân Yển đỏ rực, ngồi ở bên bàn ăn, chống đầu ” ừ” một tiếng.

Ký Nhậm đem máy tính mở ra cho hắn xem, nhìn cái lon dưới chân.

“Có cần tôi giúp ngài thu dọn một chút không?”

Hắn vẫy vẫy tay, đầu choáng váng hoa mắt đem máy tính kéo gần đến trước mặt, buộc chính mình phải tập trung lực chú ý, híp mắt đi nhìn chằm chằm màn hình.

Ký Nhậm mở cửa sổ sát đất của phòng khách ra , gió nhè nhẹ thôi vào làm không khí trong phòng dễ chịu hơn, đối với căn phòng tràn ngập mùi tanh của cồn này mà nói, quả thực là mới hít vào một hơi thôi cũng đã muốn mệnh hắn rồi , còn gió này thổi qua làm hô hấp của hắn cảm thấy thoải mái hơn không ít .

Bạch Vân Yển nghe được tiếng hít thở hấp tấp của hắn , mặt không biểu tình giương mắt nhìn lại.

Phỏng chừng là từ khi tiến vào liền nghẹn một hơi dài rồi.

“Ngài uống thuốc chưa? Uống rượu rồi thì không thể uống thuốc này.”

“Chút kiến thức này tôi còn không biết sao.” Mặc dù não là bị cồn là nóng trướng lên , những tư thái vẫn không ốm yếu , thẳng sống lưng ngồi ngay ngắn, rất nhanh đã tiến vào trạng thái làm việc.

“Vậy ngài uống thuốc rồi sao?”

“Lúc tôi làm việc cần an tĩnh.”

Ký Nhậm có thể đoán được, hẳn là không.

Quét tước vệ sinh lầu một , mở tủ lạnh ra, phát hiện căn phòng tràn ngập mùi bia rượu, đầu sỏ gây tội là từ nơi này phát ra, bia chất đầy bên trong, lại còn trữ rất nhiều, giống như không tính toán từ bỏ rượu bia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận