Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Động tác của Bàng Kinh Phú không ngừng, thậm chí còn càng ngày càng quá đáng, dày xéo trong tử cung cô.

Điền Yên mắng anh: “Anh mới so với một con chó, anh chính là chó, đồ chó điên!”

“Đúng vậy! Tôi là chó điên!” Anh dùng toàn lực đè lên trên người Điền Yên. Anh đè lên gáy cô cắn vào đó, giọng điệu còn có chút đắc ý.

Bàng Kinh Phú nghe tiếng sủa của Cur thì còn làm cô dã man hơn, hai con chó một ồn ào một điên cuồng. Tiếng khóc của Điền Yên đều bị át đi, cuối cùng cô đành bất lực cầu xin anh.

“Nhẹ một chút… Xin anh nhẹ một chút.”

“Huhu Bàng Kinh Phú, bụng em căng quá. Anh quá lớn, đi ra ngoài có được không?”

Bàng Kinh Phú xoa bụng của cô, anh hôn lên tai cô, xoa lên dấu vết của chính anh trên bụng cô, giọng anh khàn khàn: “Nhịn một chút, chờ lát nữa muốn mấy lần cao trào đều do em quyết định.”

Mỗi lần Điền Yên cùng anh ân ái cũng phải mất nửa cái mạng.

Lần này cô nghỉ ngơi ba ngày. Thời điểm xuống giường đi bộ, chân cô cuối cùng cũng ngừng run, nhưng đùi vẫn còn đau nhức.

Điền Yên muốn ra ngoài ngắm tuyết. Cô bị Bàng Kinh Phú quấn thành ba lớp, biến thành một con gấu, cuối cùng anh quấn một chiếc khăn quàng cổ quanh cổ cô, nói: “Được rồi, đi thôi.”

Điền Yên nhấc hai chân nặng nề, đi bộ cũng tốn sức: “Anh dứt khoát vác lò sưởi trên lưng luôn đi.”

“Đề nghị bị bác bỏ.”

Chuông cửa reo lên.

Bàng Kinh Phú mở cửa. Đứng ở phía ngoài là Phó Hách Thanh, anh ta nhìn thấy họ như vậy thì hỏi: “Lão đại, anh muốn ra ngoài sao?”

“Mấy phút?”

“Không nhiều, ba phút.”

Bàng Kinh Phú cởi găng tay đen, xoa xoa đầu Điền Yên, đưa sợi dây của Cur cho cô: “Em đi chơi với nó trước đi.”

Điền Yên không nói gì, cô dắt Cur đi ra ngoài, nhưng phát hiện phía bên ngoài sân còn có Nham Oanh. Cậu ta đỗ xe trước cửa, đứng không nhúc nhích, xem ra không có ý định đi vào.

Cur lôi Điền Yên đi tới, chú chó hưng phấn nâng móng vuốt lên, bám lên người cậu ta sủa lên.

Nham Oanh dựa lưng vào cửa xe, xoa xoa đầu lông xù của chú chó đang bổ nhào về phía mình. Khi cậu ta cười có thể thấy rõ vết sẹo ở đuôi mắt và trán, nếp nhăn càng ngày càng lộ rõ.

“Vết thương của cậu đã khỏi chưa?” Điền Yên hỏi.

Ban đầu khi Nham Oanh được cứu trở về, cậu ta được chuyển trực tiếp vào phòng chăm sóc đặc biệt. Điền Yên nghe thấy cậu ta bị đánh thê thảm như thế nào, cô không dám tin tưởng đây là do Đàm Tôn Tuần làm.

“Ừ, cũng sắp lành rồi. Ngoại trừ mấy vết sẹo, còn lại không có gì đáng ngại.”

Cậu ta nói chuyện khách khí, một chút mùi vị của thằng nhóc vắt mũi chư sạch cũng biến mất. Thời gian dài đi theo bên cạnh Phó Hách Thanh, cậu ta cũng học được tác phong của anh ta. Cẩn thận chững chạc, không lộ sự sắc sảo.

Nham Oanh cũng thuận tiện hỏi cô: “Vai cô không có vấn đề gì chứ?”

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao.”

“Ừ.”

Hai người rơi vào sự im lặng kỳ quái.

Giữa bọn họ không có gì để nói. Nếu là trước đây, Điền Yên có thể sẽ trêu chọc tiểu tử ngốc cứng đầu cứng cổ này một chút, nhưng bây giờ có cảm giác đứa nhỏ này đã lớn rồi, nên tránh hiềm nghi.

Điền Yên đang định dắt Cur đi dạo ven đường một chút, vừa đi được hai bước, Nham Oanh đã gọi cô lại. Cậu ta hỏi một câu khiến cô không thể không dừng lại.

“Cô sẽ vĩnh viễn ở bên lão đại của chúng tôi đúng không?”

Nham Oanh đối với tình cảm luôn là hai chữ ‘vĩnh viễn’, những lời này nghe có chút ngây thơ, nhưng không có câu trả lời nào chính xác và thuyết phục hơn câu trả lời cho câu hỏi này.

Điền Yên mỉm cười với cậu ta, sau đó gật đầu, cùng Cur đi về phía tuyết đọng bên đường.

Nham Oanh cảm thấy mình còn non nớt kinh nghiệm, không hiểu nụ cười của cô ẩn chứa bao nhiêu ý nghĩa.

Nhưng thật ra cậu ta muốn nhắc nhở cô, cô tốt nhất vĩnh viễn, vĩnh viễn ở chung một chỗ với Bàng Kinh Phú. Nếu không, cô sẽ chọc rất nhiều kẻ thù, tuy nói cậu ta sẽ không động thủ với Điền Yên, nhưng Phó Hách Thanh không chắc sẽ không làm vậy.

Điền Yên đang đi dạo gần cửa nhà, khi Bàng Kinh Phú bước ra, Phó Hách Thanh và những người khác cũng lái xe rời đi, đi hướng ngược lại với anh.

Cur thoát khỏi tay Điền Yên, kéo sợi dây chạy về phía Bàng Kinh Phú. Nó thè lưỡi ra, hưng phấn thở dốc, lợn vòng quanh chân anh, chủ động cắn sợi dây đưa cho anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận