Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Xuân Lộ đã chuyển đi, nhưng cô ta có chìa khóa của chỗ này, cô ta đã quá hiểu rõ thói quen sinh hoạt của Tạ Thu Thủy và Trình Hiểu Lễ, việc nhân cơ hội động tay động chân cũng cũng không thành vấn đề.
Giang Viễn nhìn hai người đang ngủ say trên giường, Trình Hiểu Lễ đang ôm lấy Tạ Thu Thủy, anh ta có thể hạnh phúc đến nỗi dựa vào đầu vai Tạ Thu Thủy, tay đặt trên ngực cô, có được cô.
Hai người đều yên lặng một lúc lâu, cũng không biết là đang nghĩ chuyện gì.
gì rồi?”
“Trong phòng tắm có để dầu thơm, tôi có bỏ thêm một chút thứ vào đó. Thuốc này có tác dụng kí©ɧ ŧɧí©ɧ tìиɧ ɖu͙© đối với nữ giới, nhưng đối với nam giới thì lại là một cơn ác mộng.”
Xí nghiệp của gia đình cô ta chính là chuỗi tiệm thuốc, trong tay luôn có sẵn mọi thứ thuốc đủ chủng loại.
Giang Viễn lo lắng rồi: “Liệu có có hại với cơ thể không?”
“Nhiều lắm thì mấy ngày gần đây sẽ hơi uể oải một chút, thường sẽ không có tác dụng phụ khác đâu. Nếu như cậu lo lắng bọn họ tỉnh lại…”
Cô ta đi đến bên giường, đánh mạnh Trình Hiểu Lễ:
“Tên khốn kiếp Trịnh Hiểu Lễ anh!”
Mí mắt Tạ Thu Thủy giật giật, hai người trên giường không có phản ứng nào khác.
Hốc mắt Lâm Xuân Lộ đỏ lên:
“Chưa đến lúc trời sáng bọn họ không tỉnh nổi đâu, họ có thể cảm nhận được hoàn cảnh xung quanh, nhưng lại không thể tỉnh lại được.”
Cô ta lấy ra một chiếc bình nhỏ từ trong túi rồi đặt lên bàn:
“Bôi lên bộ phận quan trọng, cô ấy nhất định sẽ cầu xin cậu.”
Để Trình Hiểu Lễ nghe được tiếng Tạ Thu Thủy cầu xin người khác làm cô.
“Nhất định phải như vậy sao?”
Rõ ràng nhìn nhìn bề ngoài Lâm Xuân Lộ rất đơn thuần, cười lên thì vô hại với cả người lẫn vật, nhưng từ khi Giang Viễn bắt đầu tiếp xúc với cô ta, những việc cô ta làm hoàn toàn không phải là việc mà một cô gái có thể nghĩ ra được.
Lâm Xuân Lộ không bị lay động:
“Đúng, nhất định phải như vậy. Cậu nhanh lên đi?”
Giang Viễn nhắm mắt lại:
“Cô có thể đừng ở bên cạnh nhìn được không? Người cô muốn báo thù là Trình Hiểu Lễ, tôi cầu xin cô giữ lại cho chị Tạ Thu Thủy một con đường…..”
“Cậu thích cô ấy hả?”
Giang Viễn thản nhiên đáp:
“Nếu như không phải thích, tôi thấy, chẳng có ai lại tình nguyện chấp nhận sự uy hϊếp cưỡng bức như thế này của cô đâu.”
Lâm Xuân Lộ cười cười:
“Sau khi xảy ra chuyện như thế này, sau này cậu có chịu trách nhiệm với cô ấy không?”
Giang Viễn chém đinh chặt sắt nói
“Có, tôi sẽ đưa chị ấy tránh thật xa lũ điên các người.”
Lâm Xuân Lộ im lặng, bước chân đi.
Lúc đi tới cửa lại quay đầu nhìn về phía Giang Viễn:
“Cậu đã nói rồi, sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, nếu cậu không làm được tôi nhất định sẽ không tha cho cậu. Cậu cũng đã thấy rồi đấy, tôi chính là một kẻ điên, chuyện gì cũng có thể làm ra được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận