Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền không biết sau đấy Thượng Đình sẽ ra sao, cũng không biết tôn nhi của người điểm canh sẽ thế nào, không biết các học trò lúc trước của thư viện Thu Thuỷ sẽ như thế nào. Tất cả những chuyện này đều không liên quan đến nàng. Nhưng nàng vẫn thấy tiếc cho thư viện Thu Thuỷ kia, đọc sách là tốt, nơi đó không nên bị đóng cửa như vậy.
Yến Tuyền suy nghĩ có nên tiếp quản thư viện Thu Thuỷ không, Tống Thanh Dương đi bên cạnh nàng đã tự sắp xếp kế hoạch học tập hôm nay cho nàng: “Ta dạy muội cách tĩnh tọa vận khí trước.”
“Ta không muốn học tĩnh toạ, ta muốn học cái khác.” Yến Tuyền từ chối.
“Muội muốn học cái gì?”
Yến Tuyền chớp mắt: “Ta muốn học cách tính nhân duyên, ta muốn tính xem phu quân ở kiếp này của ta là ai.”
“Đừng có nghĩ mấy chuyện linh tinh đấy nữa, nam nhân chỉ ảnh hưởng đến việc tu luyện của muội thôi.” Tống Thanh Dương lập tức từ chối.
“Ta chỉ đồng ý học kỹ năng với huynh, chứ ta chưa nói nhất định phải tu luyện. Đời người vẫn còn dài đằng đẵng, kiểu gì ta cũng phải tìm một người cùng đồng hành.”
“Không được.” Tống Thanh Dương không cần suy nghĩ đã từ chối, sắc mặt cực kỳ khó chịu.
Yến Tuyền ngẩng đầu lên nhìn hắn, sau đó nàng khẽ cười: “Biểu ca không cảm thấy huynh bây giờ rất giống thầy múa rối kia sao? Bắt ép ta phải sống theo ý huynh.”
Tống Thanh Dương nhíu mày, bỗng không biết nên nói gì, Yến Tuyền lại nói tiếp: “Ta không muốn thành tiên thành Phật, cũng không muốn tu luyện. Ta đồng ý với huynh sẽ tiếp tục giúp quỷ quái chỉ là vì muốn làm việc thiện, tìm kiếm giá trị của bản thân.”
Yến Tuyền nhìn sang chỗ khác: “Biểu ca có còn nhớ chuyện lúc trước ta hỏi huynh không? Lúc ấy ta hỏi huynh, nếu huynh phải cưới nữ tử mà huynh không thích, liệu huynh có còn thành thân được không. Huynh nói, nếu phải cưới cô nương huynh không thích thì huynh sẽ cưới người thích huynh, sau này ngày nào cũng gặp mặt nhau, sớm chiều ở chung, chung chăn chung gối, kiểu gì huynh cũng sẽ thích nàng ấy. Đây cũng là đáp án của ta, không có huynh thì còn có những người khác.”
Lúc này Yến Tuyền nói chuyện cực kỳ bình tĩnh, không còn kích động như mấy lần trước cãi cọ với hắn.
Nắm đấm bên cạnh người Tống Thanh Dương siết chặt rồi lại buông ra, cứ siết chặt rồi lại buông ra như vậy mấy lần, sau đó hắn hít một hơi thật sâu nói: “Đừng có quên, bây giờ muội đang lịch kiếp ở thế gian, tình duyên của muội gập ghềnh, khó có thể tìm được phu quân, ta khuyên muội cũng là vì không muốn để muội phải chịu tổn thương.”
“Bây giờ người khiến ta tổn thương nhất chính là huynh, huynh càng giữ ta bên cạnh thì ta lại càng không thể quên được huynh, càng không tu luyện được.”
Tống Thanh Dương yên lặng một lúc lâu, nói: “Ta biết rồi, những cái khác ta sẽ tìm người dạy muội, muội đồng ý học thì học, muốn gả cho người ta thì cứ gả. Ta không bắt ép muội nữa, cũng sẽ không xuất hiện trước mặt muội thêm một lần nào nữa.”
Tống Thanh Dương nói xong thì nhanh chóng rời đi, nhưng không phải là hướng đi về nhà.
Yến Tuyền nhìn bóng dáng hắn biến mất trong đám đông, lặng lẽ lau nước mắt. Sau chuyện đêm qua, nàng đã biết chắc chắn Tống Thanh Dương cũng nảy sinh tình cảm với nàng, càng kéo dài sẽ càng nguy hiểm, nàng không muốn Tống Thanh Dương sẽ vì nàng mà vi phạm thiên quy, cuối cùng nàng vẫn cắn răng đuổi hắn đi.
Hy vọng có thể được như những gì hắn đã nói, trở về Cửu Trọng Thiên rồi hắn sẽ quên đi tất cả tình cảm phàm trần.
Yến Tuyền về nhà một mình, nằm trên giường lăn lộn một lúc lâu mới ngủ được.
Không biết ngủ được bao lâu, nàng bị tiếng khóc hoảng sợ đánh thức, mở mắt ra đã thấy Hoa Dung khóc lóc ỉ ôi: “Biểu tiểu thư, có chuyện rồi, Quốc công gia xảy ra chuyện.”
Yến Tuyền sững sờ, hắn thật sự đi rồi à.
Rõ ràng đấy là kết quả mà nàng muốn nhất, nhưng Yến Tuyền vẫn sửng sốt một lúc lâu, không kìm được rơi nước mắt, một hồi lâu sau mới nói: “Huynh ấy bị sao thế?”
“Quốc công gia ra ngoài bị đâm, lúc được người khác phát hiện đưa về nhà đã không qua khỏi…”
Lúc gặp lại Tống Thanh Dương, hắn đã nằm trong quan tài, không khác gì đêm hôm qua, chỉ là lần này hắn sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Yến Tuyền đỡ di mẫu, cùng bà ấy khóc ngất trước quan tài.
Hoàng thượng đến, tất cả văn võ bá quan cũng đến, Hoàng thượng có nghĩ thế nào cũng không ngờ được Tống Thanh Dương lại chết như vậy, ông ấy kéo Yến Tuyền ra hỏi: “Các ngươi còn từng giết yêu ma quỷ quái, sao mấy sát thủ cỏn con này có thể lấy mạng Tống ái khanh được?”
Nghe thấy Hoàng thượng hỏi vậy, Yến Tuyền biết ngay ông ấy không biết thân phận của Tống Thanh Dương, nàng chỉ nói: “Dương thọ của huynh ấy đã hết, không ở lại được nữa.”
“Sao lại không ở lại được?” Hoàng thượng không tin.
“Số phận đã định sẵn không giữ được huynh ấy.”
Một lúc lâu sau, Hoàng thượng thở dài hỏi tiếp: “Sau này ngươi có còn xem chuyện cho người khác nữa không?”
“Có chứ, sau này có việc còn phải nhờ Hoàng thượng giúp đỡ thần nữ.”
“Hầy, ngươi nén bi thương đi.”
Sau khi Tống Thanh Dương chết, Nhị biểu ca tiếp nhận vị trí Tĩnh Quốc công. Yến Tuyền ở bên cạnh di mẫu, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt với bà ấy, khóc khoảng tầm nửa tháng thì di mẫu mới thoát khỏi nỗi đau buồn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Không biết từ đâu ra trong phủ lại lan truyền tin đồn nhảm nói Yến Tuyền là sao Bạch Hổ hạ phàm, khắc phụ khắc mẫu, khắc phu khắc tử, nói Tống Thanh Dương chết là vì thích nàng nên mới bị nàng khắc chết.
Yến Tuyền chẳng mấy để ý đến chuyện này, nàng đến thiện đường một chuyến, nghe Hoa Dung nói có một đạo cô đến nhận lời mời làm quản sự cho thiện đường. Nàng nghĩ có lẽ đây là người Tống Thanh Dương tìm đến để dạy nàng.
Đạo cô có dáng người mũm mĩm, gương mặt tròn vo, khi nở nụ cười trông hơi giống Phật Di Lặc, đạo hào của nàng ấy là Huyền Thanh.
“Vì sao thần tiên lại phải đoạn tình tuyệt dục?” Đây là câu đầu tiên Yến Tuyền hỏi Huyền Thanh.
“Rõ ràng Yến tiểu thư đã biết đáp án, sao phải hỏi ta làm gì?”
Đúng vậy, Yến Tuyền biết, từ sau chuyện của Vọng Chân ở trấn Phiêu Miểu, nàng đã biết điều cấm kị của luật định quan trọng đến mức nào. Thần tiên được người đời thờ cúng hương khói, trường sinh bất tử, quản lí tam sơn ngũ nhạc* của nhân gian, mặt trời mặt trăng vì sao, làm mưa làm gió, có năng lực có thể huỷ thiên diệt địa. Nếu bọn họ muốn làm gì thì làm, chắc chắn trên trời dưới đất sẽ hỗn loạn, đến lúc đó Hậu Nghệ bắn mặt trời, Nữ Oa vá trời, tất cả những tai họa trong thần thoại sẽ đổ ập xuống nhân gian.
*五岳 : Ngũ nhạc (năm quả núi lớn tiêu biểu ở bốn phương và vùng giữa Trung Quốc: Đông nhạc Thái Sơn, Tây nhạc Hoa Sơn, Nam nhạc Hành Sơn, Bắc nhạc Hằng Sơn và Trung nhạc Tung Sơn.)
Tống Thanh Dương là thần tiên, hắn có trách nhiệm của hắn, có tín đồ của hắn, hắn không chỉ là biểu ca của nàng.
“Yến tiểu thư đã giác ngộ, đã buông bỏ được, chỉ còn chờ công đức viên mãn là có thể phi thăng, mong Yến tiểu thư có thể tu luyện chăm chỉ.”
Giác ngộ? Yến Tuyền suy nghĩ một hồi, sau đó hiểu ra, vì nàng không muốn làm theo thiên quy nên mới bị biếm xuống trần, bây giờ hiểu được điểm này đã được tính là giác ngộ. Nàng có thể khuyên Tống Thanh Dương đi được, chính là đã thật sự buông bỏ được.
Vấn Thiên Cơ nói không sai, Tống Thanh Dương đến để độ nàng, nhưng nàng lại không hề muốn làm thần tiên. Vì thế nàng khuyên Tống Thanh Dương rời đi, buông bỏ đoạn tình cảm này là vì yêu Tống Thanh Dương, nàng không thể làm như không yêu, không thể đoạn tình tuyệt dục.
Có Huyền Thanh, thiện đường của Yến Tuyền càng buôn may bán đắt hơn, Hoa Thái Tuế với một đám mèo chuyển từ phường Vĩnh An đến thiện đường ở. Huyền Thanh cho chúng nó một cái tổ ấm áp, có đôi lúc khi Yến Tuyền sẽ nhờ Huyền Thanh giúp đỡ, không cần phải gọi Hoa Thái Tuế cũng đi theo sau nàng, chẳng bao giờ là nó chịu ngồi yên.
“Hôm nay lại có việc nữa.” Yến Tuyền cầm dù, chạy lon ton vào thiện đường, gió bắc kèm theo mưa phùn khiến người ta run lẩy bẩy vì lạnh.
“Meo meo!” Yến Tuyền vừa mới cất dù đi, Hoa Thái Tuế đã chạy đến, Yến Tuyền vô thức ôm lấy cơ thể tròn vo của Hoa Thái Tuế, bàn tay lạnh ngắt lập tức được cái bụng ấm áp của Hoa Thái Tuế sưởi ấm.
Yến Tuyền vừa vuốt ve bộ lông ấm áp của nó, vừa nói chuyện với Huyền Thanh: “Có một tiểu cô nương, bị người ta vu oan là dâm phụ, trong cơn tức giận nàng ấy treo cổ tự tử, nàng ấy muốn chúng ta rửa sạch nỗi oan khuất cho nàng ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận