Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên hệ bác sĩ tư nhân lại đây giúp Bạch Vân Yển khám bệnh, khám xong hắn liền phát sốt, lại hỏi: “Vết thương trên cổ ngài hình như rất nghiêm trọng, có cần tôi giúp ngài xem một chút không?”

Say khướt không để ý đến ai, dựa lên ghế , không giống như bộ dạng tập trung giải quyết công việc vừa rồi , cả người nản lòng thoái chí, phảng phất không nghe thấy lời bác sĩ .

Ký Nhậm ở một bên gật đầu: “Thỉnh giúp ngài ấy xem một chút đi.”

“Được, thất lễ.”

Bác sĩ mang bao tay lên, cởi bỏ từng cúc áo áo ngủ của hắn , càng đi xuống, vết cào càng sâu, không khó nhận ra là dấu móng tay của phụ nữ, dưới bụng càng tàn nhẫn, bị moi một miếng thịt, ứ thanh chung quanh rất đậm, miệng vết thương còn mới, máu miễn cưỡng mới ngừng, lại không xử lý sẽ rất nghiêm trọng.

Có lẽ nguyên nhân phát sốt cũng có chút quan hệ với những vết thương này .

Tiêu độc có chút đau , thân thể hắn đột nhiên run lên, ngón tay trở nên trắng bệch bắt lấy góc bàn bên cạnh, Ký Nhậm ấn bờ vai của hắn xuống.

“Ngài bị thương có chút nghiêm trọng, xin đừng lộn xộn.”

Bạch Vân Yển tức giận mở mắt ra, lửa giận trong mắt cháy càng mạnh mẽ, bác sĩ nhìn mà tay cũng run lên: “Tôi giúp ngài bôi thuốc, bằng không sẽ nhiễm trùng.”

Thuốc bột đều đều rơi xuống miệng vết thương, che giấ uhuyết nhục sắp hư thối .

“Ngạch.”

Bác sĩ mồ hôi đầy đầu, lấy tốc độ nhanh nhất bôi xong thuốc, sợ hắn bởi vì quá đau, liền vung lên nắm tay trực tiếp đáp lên mặt hắn .

“Thuốc ngài nhớ uống đúng giờ, trong vòng 3 ngày không thể đụng vào rượu bia.”

Bạch Vân Yển chịu đựng cơn đau đầu, dùng sức giữ chặt nút thắt trước áo của mình : “Đừng vội đi, đi lên lầu, xem cho cô ấy.”

Thanh âm hắn suy yếu thở dốc, phải cố dùng sức mới có thể từ trên ghế trên đứng dậy, mang theo bác sĩ, thân thể ốm yếu đi lên lầu.

Ký Nhậm xứng chức đứng ở trước bậc thang lầu một , từ lầu hai truyền đến mùi tanh so với mùi rượu còn muốn nồng hơn.

Mùi hương kia không phải mùi làm người ta mặt đỏ tim đập , mà là mùi làm lông tơ dựng đứng: mùi máu.

Trước ngực hắn ăn một vết thương sâu như vậy , sao có thể đơn giản mà buông tha cô.

Tàn sát lẫn nhau , đem cô tra tấn đến nửa chết nửa sống, huống chi là khi hắn chìm trong men say , ứ thanh trên người là do hắn dùng gậy gộc đánh , còn có hạ thể xuất huyết chảy nước mủ, không biết vết thương này đã lượn lờ ở trong không khí bao nhiêu ngày, mùi thật khó ngửi, làm bác sĩ vừa mới đi vào liền lộ vẻ mặt khó xử, cố nén gay mũi.

“Bạch tiên sinh, thuốc tôi mang đến chỉ sợ là không đủ, phu nhân của ngài bị thương quá nghiêm trọng, cần mau chóng đưa đi bệnh viện.”

Hắn nhếch khóe miệng, cong cong lộ ra tươi cười, không vì cái gì khác, chính là vì xưng hô vừa rồi của bác sĩ .

Phu nhân.

Từ khi cùng Vu Nhứ ở bên nhau, đã có ai xưng hô với bọn họ như vậy chứ, lần đầu nghe thấy từ ngữ mới mẻ này , làm tâm tình hắn vui vẻ không ít.

Bác sĩ thấy hắn cười, tưởng đầu óc hắn bị sốt nên bị mơ hồ, lại tiếp tục khuyên can: “Vẫn nên đến bệnh viện đi Bạch tiên sinh, tôi sẽ liên hệ xe.”

Xương gò má Bạch Vân Yển đã bị nóng đến đỏ ửng , nhíu mày : “Được, vậy đi bệnh viện.”

Vốn dĩ cũng không muốn cho Vu Nhứ ở đây tự sinh tự diệt, xem cô thống khổ hai ngày là đủ rồi, lần sau tái phạm……

Nga, hẳn là sẽ không có lần sau, người phụ nữ này đem dây thanh khóc đến rách nát, làm sao dám không nhớ lần giáo huấn này.

Sau khi đưa đến bệnh viện, Vu Nhứ trực tiếp bị chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Từ tối hôm qua Bạch Vân Yển đã bắt đầu phát sốt, bất giác phát hiện, cô đã hôn mê suốt 24 tiếng đồng hồ, may mắn đưa tới sớm, bằng không sợ là đã nguy hiểm đến tính mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận