Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đằng phẫn nộ bóp cổ hắn gào to, “Cậu còn nói không biết cô ấy ở nơi nào! Trả cô ấy lại cho tôi. Tôi không cho phép các cậu mang cô ấy đi, trả lại ngay!”

“Chậc chậc, tính tình nóng nảy như vậy làm gì, vốn không thuộc về cậu, nói đi, cậu muốn bao nhiêu tiền.”

“Tao muốn cả nhà mày, hôm nay nếu không đem cô ấy trở về cho tao, tao sẽ giết chết mày!”

Nói xong liền giơ nắm đấm lên đánh vào người hắn.

Quý Đỗ cũng đâu có ăn chay, thoải mái bẻ cánh tay vòng qua vai, vật hắn xuống đất.

Lễ tân phía sau quầy đều nhìn ngây người, chấn động, vội vàng liên hệ bảo vệ tới.

Đàm Lam nằm ngửa trên sô pha vỗ tay khen hay.

Quý Đỗ hừ lạnh một tiếng, đứng thẳng tắp sửa sang lại quần áo trên người, tiện tay vỗ vỗ bụi bặm không tồn tại trên vai.

Đào Đằng ngã trên mặt đất chỉ vào hắn, hận không thể băm nhỏ hắn ra ăn, “Chờ đó cho tôi!”

Sau đó, bên ngoài đại sảnh lầu một vây quanh rất nhiều bảo vệ, mỗi người đều mang dáng vẻ uy nghiêm, không ít người da đen cơ bắp cường tráng, Đàm Lam liếc mắt một cái, ồ một tiếng.

“Cậu đánh không lại nhiều người như vậy hả”.

“Nói nhảm.”

Đào Đằng tức giận cười, chỉ vào hắn ra lệnh, “Bắt sống cho tôi, đánh chết hắn!”

Quý Đỗ liếc mắt một cái, cất bước nhanh chóng tiến lên bắt lấy cánh tay Đàm Lam, túm lấy chạy về phía cửa.

“Làm gì vậy! ” Hắn nắm lấy cánh cửa suýt nữa trượt chân.

“Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, đánh không lại tôi còn chạy không lại sao? Dù sao lời đã truyền tới, hắn không có khả năng gặp lại Vân Tô Tô.”

Hai người một đường phá tan cửa chính vây quanh xe, quả thật người phía sau thấy thế không đuổi theo nữa, Đào Đằng dậm chân ở cửa, lúc tìm xe chuẩn bị đuổi theo bọn họ, mới phát hiện xe trên đường cái phía trước đã sớm không thấy tăm hơi.

Vân Tô Tô ở bệnh viện cầm máu băng bó, được bọn họ dỗ dành lời ngon tiếng ngọt, tiêm thuốc giảm đau cho cô, nói không bắt cóc cô, lát nữa tự mình đưa cô đến chỗ Đào Đằng.

Kết quả tiêm xong cô liền ngủ thiếp đi, sau khi tỉnh lại, đã thấy mình ở trên máy bay.

Cô có thể trăm phần trăm xác định, thuốc kia chính là thuốc mê, kết quả là hoàn toàn bị đùa giỡn.

Tỉnh lại thấy bốn người bọn họ vây quanh giường cô, bộ dáng khiếp sợ vừa hãi hùng, cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt to đáng yêu, quả thực giống như một con chuột bạch.

Lam Đà an ủi cô không cần sợ hãi, không đợi tay hắn chạm vào, cô liền oa một tiếng, nước mắt ủy khuất làm sao cũng không khống chế được, tiếng khóc vang lên đập vào màng nhĩ.

“Dựa vào cái gì bắt tôi đi, các người dựa vào cái gì làm như vậy, tôi phải trở về! Thả tôi trở về đi!”

Bốn người đàn ông nhất thời có chút hoảng hốt, dù sao mấy năm nay rời khỏi cô, thật đúng là chưa từng gặp qua loại chuyện này, thấy cô gái ở trước mặt bọn họ khóc lóc, quả thực là một chuyện ngạc nhiên không thôi, ngay cả cách dỗ thế nào cũng đã quên mất.

“Đừng, Tiểu Vân Nhi, đừng khóc đừng khóc.” Lam Đà tiến lên muốn ôm cô.

Kết quả hắn bị cô đạp mạnh hai cái trên người, đạp hắn thiếu chút nữa không thể thở nổi, che ngực quỳ gối ở bên giường.

Đàm Lam gỡ kính xuống, lộ ra ánh mắt sát ý hung ác, “Còn khóc nữa thì sẽ thao em!”

“Không cho phép thao tôi, con mẹ nó anh không được phép thao tôi! Tôi không cho các người làm chuyện đó, các người làm gì tôi tôi liền đi chết!”

Cô lại nhớ tới những hồi ức không tốt đẹp kia, cầm lấy gối đầu phía sau đập vào đầu hắn.

Bộ dáng này hoàn toàn trở nên không sợ trời không sợ đất, giống như điên khùng rồi phản kháng với bọn họ.

Đàm Lam bị gối đầu đánh cho choáng váng, nhẫn tâm kéo mạnh gối đầu ném xuống đất, còn chưa lộ ra biểu tình hung sát, thấy cô ôm hai chân mình, cuộn tròn thành một cuộn nho nhỏ, cúi đầu vùi mặt vào đầu gối, bả vai run rẩy khóc.

“Tôi muốn Đào Đằng…… Tôi muốn ca ca, tôi không muốn trở về, các người buông tha cho tôi đi, tôi không muốn trở về.”

Cô rất ít khi gọi hắn là anh trai, chỉ có lúc làm nũng mới nói như vậy để có thể dễ lấy lòng hắn nhất, nhưng bây giờ mới phát hiện hắn tốt bao nhiêu, sẽ không động đến cô, cho cô sự tôn trọng mà cô chưa từng cảm nhận qua.

Hứa Tân không biết có bao nhiêu đau lòng vì bộ dạng hiện tại của cô, giữ khoảng cách với cô, nhẹ giọng nói, “Tô Tô, là chúng tôi không tiện đưa em lại đây, nhưng chúng tôi vất vả lắm mới tìm được em, cầu xin em đi theo chúng tôi.”

“Tôi không muốn đi theo anh, tôi dựa vào cái gì phải đi theo anh! “Cô ngẩng đầu đỏ mắt, cắn răng, phẫn hận trừng mắt nhìn hắn.

“Nhưng máy bay đã bay về rồi, lượng xăng còn lại cũng không đủ để bay đến Thụy Sĩ nữa, đợi ngày mai hoặc ngày mốt, chúng tôi sẽ đưa em về, được không?”

Cô ngậm nước mắt, hít hít mũi, nghi ngờ nhìn anh, “Thật sao?”

Quý Đỗ cười khẽ đưa tay xoa xoa cái mũi đỏ hoe của cô, “Đương nhiên là thật, anh lừa em lúc nào?”

Số lần hắn lừa cô rất nhiều.

Nhưng cô không hề biết, máy bay vừa mới bay khỏi Thụy Sĩ.

Trong mười mấy giờ còn lại, mấy người liều mạng nghĩ biện pháp dỗ dành cô, để cô từ bỏ ý định trở về.

Cô nhốt mình một mình trong phòng khách, cơm cũng không ăn, nước cũng không uống, nháo đến tuyệt thực, lúc nào để cô đi, lúc nào thì lên máy bay ăn cơm.

Cả ngày cô không ăn cơm làm bọn họ lo lắng muốn chết, cầm chìa khóa đi mở cửa cũng vô dụng, cô ở bên trong giống như dùng thứ gì chặn lại, căn bản không mở ra được.

Trước đó của cổ đã bị bọn họ lắp thêm lưới chống trộm để không cho phép cô chạy trốn, không nghĩ tới lưới chống trộm này hết lần này tới lần khác còn chống lại bọn họ.

“ Có liên lạc được với Trịnh Nghị không?” Hứa Tân ngồi trên ghế sofa hỏi, nếu là người đàn ông kia ở đây nhất định sẽ có biện pháp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận