Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Bàng Kinh Phú nhận được thì đưa nó về phía Điền Yên.

Điền Yên hỏi anh: “Tại sao nó không đi với bất kỳ ai ngoại trừ anh?”

Bàng Kinh Phú nói như chuyện đương nhiên: “Nếu là nó với ai cũng đi, vậy ý nghĩa tồn tại của người chủ nhân như tôi là gì.”

“Anh huấn luyện nó tốt vô cùng.”

Nhận được lời khen ngợi của cô, cặp lúm đồng tiền quả lê lại xuất hiện trên khuôn mặt của Bàng Kinh Phú, làm nổi bật lệ chí trên gò má, rất bắt mắt và mê người.

Anh bước tới nắm lấy tay Điền Yên, như thể đang chủ động đưa sợi dây của mình cho cô.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức để khiến em hài lòng trong mọi chuyện.”

Vào giờ khắc này, Điền Yên đột nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của bà ngoại.

“Bàng Kinh Phú, anh đã nghe câu này bao giờ chưa?”

“Cái gì?”

“Chó đi theo chủ.”

Mỗi lần Phó Hách Thanh đến nhà để nói chuyện với Bàng Kinh Phú, Điền Yên luôn né tránh theo bản năng.

Không có lý do gì đặc biệt, cô chỉ cảm thấy Phó Hách Thanh không thích cô lắm, ánh mắt anh ta nhìn cô luôn mang theo một cổ dò xét cảnh giác.

Mà tương tự, Điền Yên cũng ghét nhìn sắc mặt khó ngửi của người khác.

Điền Yên ở trong phòng ngủ gọi video với y tá đang chăm sóc Điền Xuân Oanh, đối phương báo cáo một chút tình hình hiện tại của bà ấy.

Một phần ba mùa đông năm nay đã trôi qua. Đúng như lời bác sĩ điều trị nói, Điền Xuân Oanh sẽ khó chống đỡ nổi. Bà ấy đã hai lần được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt và hai lần nhận được giấy bệnh tình nguy kịch. Sau khi được cứu ra, bây giờ bà ấy chỉ có thể nằm trên giường, ngay cả việc nói chuyện tối thiểu cũng không làm được.

Y tá cố gắng cho Điền Xuân Oanh xem giao diện cuộc gọi video, hỏi bà có biết đó là ai không.

Điền Xuân Oanh nhắm hai mắt, tự lẩm bẩm, giống như là đang lẩm bẩm không nhận ra cô. Nhìn bộ dáng mệt mỏi của bà như vậy khiến Điền Yên cảm giác được khát vọng muốn rời đi của bà, dường như không ngừng kéo bà từ trong quỷ môn quan trở về là một loại trừng phạt với bà ấy.

Ai rồi cũng sẽ mất đi. Điền Yên biết đạo lý này, nhưng cô không muốn bà ngoại qua đời. Nguyên nhân chính là vì muốn bù đắp cảm giác tội lỗi không thể ở bên bà và muốn bà sống thêm vài năm nữa.

Y tá thở dài, đi đến cửa phòng bệnh rồi mới nói chuyện với Điền Yên.

“Mấy ngày nay bà ấy không muốn ăn, ngay cả đồ lỏng cũng không muốn ăn. Cô phải chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào, không nên mỗi lần đều sẽ sợ bóng sợ gió một trận như vậy.”

Điền Yên chôn mặt trên giường, điện thoại dựng thẳng trước mặt. Cô nhắm hai mắt cảm thụ bóng tối, sau một hồi trầm mặc, cô mới ngẩng đầu lên, lần nữa nhìn về phía camera.

“Cô giúp tôi hỏi một chút, có phải bà ấy sống không vui không?”

Y tá đi đến trước giường bệnh, cúi người xuống bên tai bà, lớn tiếng hỏi, nói nguyên xi lời nói của Điền Yên.

Trong camera, Điền Xuân Oanh gật đầu, trong lỗ mũi cắm ống dưỡng khí, nếp nhăn trên mặt yếu dần trĩu xuống như bùn vậy.

Giờ khắc này, sự phẫn nộ vì bất lực của Điền Yên đã lên tới đỉnh điểm.

Không tới mấy ngày, bệnh tình của Điền Xuân Oanh lần nữa trở nên xấu đi, bác sĩ đưa ra thông báo nguy kịch.

Điền Yên vẫn không chút do dự lựa chọn toàn lực cứu chữa, nhưng mà lần này, đã không thể cứu Điền Xuân Oanh được nữa.

Điền Xuân Oanh đã như nguyện, nhưng Điền Yên thì không.

Sự tiếc nuối của cô, giọng nói hối lỗi phát ra từ đầu bên kia điện thoại vĩnh viễn sẽ luôn đọng lại trong sự nổi loạn của cô. Sự tiếc nuối vì đã bỏ nhà đi vào năm mười tám tuổi sẽ không bao giờ quay trở lại.

Bàng Kinh Phú để Lưu Hoành Dật về nước xử lý hậu sự cho Điền Xuân Oanh. Anh ích kỷ không để Điền Yên quay về, dùng cái cớ bản thân không thể trở về nước để trói buộc cô. Thứ nhất không phải ở một mình mà không có cô thì không có cảm giác an toàn, mà là sợ cô phát hiện chuyện liên quan tới bạn của cô.

Tâm trạng chán nản của Điền Yên kéo dài nửa tháng, Cur thành thật làm chức vụ an ủi của mình.

Bên cạnh cô, hai con chó một lớn một nhỏ bám chặt lấy cô, ngay cả đi vệ sinh cũng muốn đi theo.

Một tháng sau, Điền Yên nhận được chiếc bánh mà Bàng Kinh Phú đặt cho cô. Đó là một tháp bánh ngọt hai tầng được trang trí bằng ren màu hồng, bên trên đỉnh tô điểm bằng quả anh đào, dâu tây được trang trí vòng quanh chiếc bánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận