Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ có tɾong lòng Yến Tề Quang biết, đây chỉ là một phần nguyên nhân, còn có một chút cảm xúc không thể nói rõ, hắn khi ấy cũng không nói ra được.
Rốt cuộc khi nào có thể nói ra? Đó là rấtnhiều năm về sau, khi Nghi Nương của hắn đã là Tử Thần phu nhân, cùng giống như Phù Huệ phu nhân năm đó, ba ngàn sủng ái tại một thân.
Từ nhỏ Lộc Hải đã theo hầu hắn, cũng coi như là người có thể hiểu rõ tâm tư hắn, cũng đã từng cả gan hỏi qua, nếu Tử Thần phu nhân đã thịnh sủng đến mức này, vì sao bệ hạ còn chưa phong hậu?
Nhìn xem, tâm tư của hắn rõ như ban ngày, đến Lộc Hải cũng có thể nhìn ra. Địa vị trung cung nhiều năm hắn không rõ vì sao lưu lại, đến bây giờ cuối cùng cũng đã có câu trả lời, đến cuối cùng vì ai mà lưu lại.
Trong nháy mắt đó cuối cùng cũng có câu trả lời nhưng hắn vẫn chỉ lắc đầu “Trong lòng Nghi Nương có một nút thắt, trẫm không biết khi nào mới có thể cởi bỏ nó, có lẽ…… Muốn cởi bỏ nó, chỉ có một phươռg pháp duy nhất, mà phươռg pháp này, đành phải dựa vào thiên mệnh.”
Nhưng năm đó tiên đế cũng là thiên tử, cuối cùng vẫn không thể có cái gọi là thiên mệnh này, tiên đế cùng Phù Huệ phu nhân cả đời không con.
Mà hắn cùng Nghi Nương vốn đã có, sớm đã có. Nhưng một khi sai lầm đã bỏ lỡ.
Hộ Nghi sau nhiều năm phong làm phu nhân cũng không có tin hỉ. Thái y viện thậm chí còn lén nói cho hắn, bởi vì năm đó Tử Thần phu nhân thời gian sau khi sảy thai lại dùng thuốc hiệu lực quá ma͙nh cho nên tổn thươռg căn nguyên, lúc sau lại không được điều dưỡng tốt, chỉ sợ về sau khó có con.
Cả đời này của Yến Tề Quang, ngoại trừ thiếu thốn tình thươռg của phụ hoàng là điều hơi khiếm khuyết, còn lại tất cả mọi chuyện đều rấttrôi chảy. Nhưng một khi nghe được tin tức này, tɾong nháy mắt, hắn chỉ muốn ngay lập tức bóp chết cái người hắn đã từng hạ chỉ biếm khỏi phân vị phi tử kia.
Hắn còn tự mình đi một chuyến đến thận hình ty.
Mẫn Phi ngày xưa chưởng quản lục cung cực kỳ đắc ý, hiện tại chỉ còn là một nữ nhân ti tiện, đầu bù tóc rối, bị người khác cưỡng bách nhéo cằm, rót một chén hạc đỉnh hồng. rượu độc
Yến Tề Quang lạnh lùng nhìn, chỉ nói “Những việc này, trẫm không nghĩ phải đến mức này. Hiện tại chẳng qua, trẫm trả lại ban đầụ”
Trên khoé miệng Mẫn Phi còn lưu lại một vệt máu, nàng ta lại điên cuồng cười nói “Bệ hạ, ngài đã từng trải qua những năm tháng Phù Huệ phu nhân thịnh sủng, tiên đế sủng ái phu nhân như châu như ngọc, lúc trước thái hậu không so đo. Nhưng nếu năm đó Phù Huệ phu nhân có thai, chẳng lẽ lúc trước thái hậu sẽ bỏ qua cho phu nhân hay sao?”
“Thiếp cũng chỉ vì Nhị hoàng tử, cũng giống như năm đó thái hậu vì bệ hạ ”
Yến Tề Quang nhàn nhạt nói “Cho nên Nhị hoàng tử vĩnh viễn không được hồi kinh.”
Mẫn Phi tức khắc ngưng thể tưởng tượng nổi, nói “Nhị hoàng tử cũng là nhi tử của bệ hạ Cũng là trưởng tử của ngài Huống chi hắn cái gì cũng không biết ”
Yến Tề Quang lẳng lặng nhìn khuôn mặt thất thố kinh hoảng của nàng ta “Phải. Cho nên hắn còn sống. Còn có thể hưởng vinh hoa phú quý ở đất phong.”
Mẫn Phi sắc mặt đỏ lên, lại rốt cuộc không nói lên lời, trên mặt vết máu dày đặc, cứ như vậy tɾong cảm xúc kinh hoàng khủng hoảng, bị hạc đỉnh hồng cướp đi tính mạng.
Hoàng đế lúc ấy đã quyết định đập nồi dìm thuyền, ngoại trừ phi tần có con tuỳ ý được dưỡng g͙ià ngoài cung, còn lại các phi tần khác phân phát ra ngoài. Nhị hoàng tử cùng tam hoàng tử đã sớm phong vương, bị tống cổ đến đất phong.
Nếu trời cao nguyện ý rủ lòng thươռg, hắn cùng Hộ Nghi có lẽ còn có một cơ hội xoay chuyển.
Hơn mười năm đó, tình cảnh của hắn thậm chí còn không thể so với tiên đế. Mặc dù năm đó tuy rằng tɾong triều trên dưới đều có người cảm thấy Phù Huệ phu nhân là hoạ quốc yêu cơ, hy vọng tiên đế sớm định thái tử.
Nhưng tiên đế chỉ còn mỗi hắn là nhi tử, chỉ cần Phù Huệ phu nhân một ngày không truyền ra tin hỉ, các lớn thần nhất thời cũng không tính sốt ruột, dù sao phong hay không phong thái tử, tương lai cũng sẽ không có biến số nào khác.
Mà hắn hiện giờ dưới gối có hai hoàng tử đều đã dần lớn, triều thần mỗi ngày đều thúc giục hắn sớm định thái tử, hắn lại đột nhiên hiểu rõ tâm tình tiên đế năm đó.
Rốt cuộc ở mùa thu năm ấy Yến Tề Quang bốn mươi mốt tuổi, Tử Thần phu nhân nhiều năm không có động tĩnh bỗng truyền ra tin hỉ. Mười tháng hoài thai, một sớm sinh hạ một đôi long phượng. Hộ Nghi nhìn hai đứa nhỏ ngây thơ non nớt, nở nụ cười má lúm đồng tiền xinh xắn đã nhiều năm chưa từng hiện ra, thanh âm ôn nhu nói “Nhìn xem, Tề ca, con của chúng ta.”
Hắn cười, đi qua nắm lấy tay nàng, lại đem tay hai đứa nhỏ đều bao lại tɾong lòng bàn tay hắn, tɾong lòng lặp đi lặp lại xưng hô đã mười mấy năm chưa từng lại được nghe qua, nhất thời vui sướng mà muốn khóc.
Đêm đó Yến Tề Quang nhìn khuôn mặt dịu dàng của Nghi Nương đã ngủ say, đem hài tử một tay ôm lấy ở tɾong ngực dỗ ngủ rồi, mới dạo bước đi ra ngoài, tự tay viết xuống chiếu thư lập hậu cùng chiếu thư lập thái tử. Một khắc kia, hắn rốt cuộc có thể hoàn toàn hiểu được tâm tình tiên đế năm ấy.
Cuộc đời viên mãn này, chỉ chờ nàng sinh hạ Lân nhi, ta làm phu quân cùng phụ thân, trẫm làm hoàng đế, đem tất cả mọi thứ tốt nhất thế gian cho nàng cùng hài tử.
Cả đời chưa biết tương tư, mới có thể tương tư, liền vì tương tư. Một đoạn tương tư này thấm đẫm tận xương, hiện tại rốt cuộc được trọn vẹn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận