Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đi Vệ Sinh
Vi Sinh Biệt Hạc đơ người, lùi lại mấy bước: “Ồ, đi vệ sinh.”
Anh ta hạ mi mắt, biểu cảm lạnh nhạt, nhưng vành tai đã đỏ đến mức có thể rỉ máu: “Tốt lắm, vậy cô đi đi.”
Kiều Sở Sở cảm thấy khó hiểu vô cùng: “… Cảm ơn.”
Biệt Hạc nghiêm mặt: “Đừng khách sáo.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Cuộc trò chuyện không hợp thói thường gì thế này?]
Cô đẩy cửa tiến vào thì trông thấy một người đàn ông trông rất nữ tính đứng dặm phấn trước vị trí gương trang điểm, bên cạnh còn có một cô gái trông vô cùng cá tính sa sầm mặt đứng đó.
Cô đẩy cửa vào như thế, hai người đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô.
Anh chàng kia hai tay che miệng: “Ai da!”
Cô gái giật mình: “Mẹ nó!”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô đóng sầm cửa lại!
Vi Sinh Biệt Hạc còn đang đứng ở cửa: “… Sao cô lại ra ngoài rồi?”
Kiều Sở Sở trông cứ như vừa bị sét đánh, hoảng hốt ngẩng đầu: “Bên trong có đàn ông.”
Vi Sinh Biệt Hạc: “Đàn ông?”
Anh ta đẩy cửa muốn tiến vào.
Kiều Sở Sở lập tức ngăn cản anh ta: “Đừng đi, trong đó còn có phụ nữ!”
Vi Sinh Biệt Hạc càng kinh ngạc: “Đàn ông và phụ nữ cùng ở trong nhà vệ sinh?”
Kiều Sở Sở cũng hơi hoang mang: “Đúng vậy, nhưng bọn họ đúng thật đang dùng nhà vệ sinh, không phải cái kiểu của người lớn, anh hiểu không?”
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Tay anh ta vô thức chà xát bên ngoài túi quần chứa mảnh giấy.
Kiều Sở Sở hơi lúng túng: “Hay là chúng ta đi trước đi, tránh để mọi người đều khó xử.”
Cô xoay người rời đi.
Biệt Hạc bỗng dưng túm lấy tay của cô: “Tới phòng của tôi đi.”
Cô kinh ngạc nhìn lại.
Tay Vi Sinh Biệt Hạc rất lạnh, lạnh đến mức khiến cô run lên một cái, hơi muốn rụt tay về.
Nhưng Biệt Hạc nắm tay của cô rất chặt, đồng tử màu trà xen lẫn rất nhiều biểu cảm khó hiểu: “Trong phòng của tôi có nhà tắm riêng.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc, quả quyết từ chối: “Không!”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Kiều Sở Sở rút tay về cứ như vừa gặp ma: “Không không không không không!”
Cô thuận tay phủi cái tay vừa bị nắm: “Tôi nhịn là được, cảm ơn lòng tốt của anh! Tạm biệt!”
[Tại sao mình lại có cảm giác sởn gai ốc vậy!]
[Suy cho cùng đây cũng là lão tứ biến thái có ý định giam cầm Hạ Tuyết Thuần, hơn nữa không phải anh ta có bệnh sạch sẽ quá mức à? Anh ta mời mình tới nhà tắm riêng của anh ta làm gì?]
[Chắc không phải anh ta muốn giết mình đâu nhỉ?]
[Mấy ông anh trai của em ơi, sao mấy anh còn chưa tới nữa, một mình em sợ quá đi!]
Vi Sinh Biệt Hạc sững sờ đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hoảng loạn của Kiều Sở Sở, một lần nữa móc mảnh giấy của bản thân ra.
Thái độ của Kiều Sở Sở tại sao không giống như thái độ trên mảnh giấy vậy?
Bỗng nhiên, trong nhà vệ sinh nữ truyền đến tiếng cãi vã kịch liệt: “Kiều Sở Sở nhất định đã phát hiện ra chúng ta! Cô ta biết chúng ta đưa mảnh giấy cho Vi Sinh Biệt Hạc!”
Anh chàng khóc lóc như ma gào: “Ôi ôi ôi, vậy phải giải quyết thế nào đây! Kiều Sở Sở sẽ giết chúng ta mất, Vi Sinh Biệt Hạc cũng sẽ giết chúng ta mất!”
Cô gái gắt giọng: “Đừng khóc nữa! Tề Siêu, cậu chính là đồ ngu!”
Vi Sinh Biệt Hạc nheo mắt, kiểm tra lại lần nữa lạc khoản trên mảnh giấy.
Q.
Kiều.
Tề.
Bỗng dưng anh ta ngộ ra, cười lên điên cuồng.
Hóa ra là anh ta tự mình đa tình?
Anh ta gần như nghiến nát hàm răng, trở tay ném mảnh giấy vào trong thùng rác, đẩy cửa nhà vệ sinh nữ ra!
Hai người trong nhà vệ sinh nữ trông thấy là anh ta thì hít vào một hơi lạnh!
Vi Sinh Biệt Hạc tràn đầy sát khí: “Cút!”
Hai người nọ: “…”
Biệt Hạc đóng cửa lại, khí thế hừng hực tiến vào sảnh yến tiệc, tìm kiếm bóng dáng Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở như một con mèo ẩn nấp tới lui, hoang mang lo sợ nhìn quanh bốn phía, bỗng dưng chạm vào ánh mắt của anh ta.
Khuôn mặt nhỏ của cô trắng bệch!
[Không ổn! Tên bệnh kiều kia nhìn qua đây rồi! Mau đi thôi!]
Biệt Hạc híp mắt, nhanh chân tiến về phía cô!
Trong lớn sảnh bỗng dưng vang lên một tràng tiếng đàn êm tai.
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn theo hướng âm thanh vang lên.
Hạ Tuyết Thuần mặc quần áo nhân viên phục vụ ngồi trước cây đàn dương cầm tấu một bài “Hôn lễ trong mơ”.
Hạ Tuyết Thuần nhắm mắt, biểu cảm say mê, khóe môi nhếch lên thành nụ cười duyên dáng.
Vi Sinh Biệt Hạc dừng bước, nhìn Hạ Tuyết Thuần đang đắm chìm trong bản nhạc dương cầm, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.
Đàn dương cầm làm gì vậy, sao có thể để nhân viên phục vụ đàn dương cầm chứ? Còn đàn nát tới như thế!

Bình luận (0)

Để lại bình luận