Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe thấy tin tức này, hắn cương cứng ngồi ở ghế dài ngoài cửa hành lang phòng bệnh, không biết là ở đang cảm thấy may mắn, hay là áy náy đau lòng.

Ký Nhậm thấy bầu không khí không thích hợp để hắn nói chuyện, đứng ở bên cạnh chờ hắn phân phó bước tiếp theo .

Bạch Vân Yển bắt lấy tóc mái rơi lõa xõa trước trán kéo kéo, ngay sau đó lại vô lực xoa nắn mặt, thanh âm trầm trầm hỏi: “Bạch Dương bên kia thế nào.”

Điều này càng khẳng định hắn đang tìm một đề tài khác để lãng tránh, lẩn trốn khỏi loại cảm xúc rối bời trong lòng .

“Hắn ở đi theo Vinson giết người, ngày hôm qua quên báo cho ngài ,dùng súng giết một người đàn ông.”

“Gia hỏa này……”

Cảm giác áp lực từ hai phía làm hắn càng vô lực, tựa như mọi việc diễ ra đang muốn bức hắn phát điên.

“Giết người xong , cảm xúc lúc sau thế nào?”

“Không có bất luận biểu hiện dị thường nào .”

“Nó có bệnh tâm thần, nhất cử nhất động đều sẽ thúc đẩy nó thành người điên, nhìn chằm chằm nó, nếu có khuynh hướng tự mình hại mình thì lập tục đem nó trói về đây cho tôi.”

“Vâng.”

Bác sĩ từ phòng bệnh p đi ra, gật đầu với hắn: “Vu tiểu thư sinh đã ổn định, ngài có thể vào xem.”

Bạch Vân Yển chống vách tường phía sau , phí thật lớn sức lực, mới thất tha thất thểu đứng dậy, chân mềm làm hắn phải rất chật vật mới đứng vững được.

Tay đặt ở then cửa ,nhưng động tác vẫn chậm chạp dừng lại , cũng không quay đầu mà nói: “Nhanh chóng tìm chuyên gia vô sinh đến.”

Đồng tử Ký Nhậm khiếp sợ rụt lại .

Bạch Vân Yển ở trên thương trường lăn lê bò lết nhiều năm như vậy, Ký Nhậm lần đầu nghe được trong miệng hắn nói ra loại lời nói này, ngài ấy muốn đứa bé?

Nhưng cẩn thận ngẫm lại cũng hoàn toàn là kì quái, rốt cuộc ngài ấy cũng đã 30.

“Vâng.”

Gần đây khi Bạch Dương trở về , trên người đều mang theo một cổ hương vị không rõ.

Rất kỳ quái, cực kỳ giống mùi sơn, nhưng cô lại không phân biệt ra đó là cái gì, chỉ là có đôi khi sẽ ngửi được một chút mùi máu, hắn tự lộ ra ngón tay trầy da ngây ngô cười.

“Không cẩn thận té ngã một cái, cọ trầy da.”

Những vết thương nhỏ trên người hắn cũng càng ngày cũng nhiều, một tháng luôn có mười mấy t vết thương trầy da, không có khả năng mỗi ngày đều bị té ngã, Tiêu Trúc Vũ ban đầu còn tưởng rằng là thuốc điều trị cho hắn có tác dụng phụ, làm thân thể đi đường không giữ được cân bằng mà té ngã, nhưng vị trí bị thương lại hay thay đổi.

Ngoài ngón tay còn có phần eo, hắn ngày thường thích mặc rộng quần thùng thình, sẽ lộ ra mắt cá chân, vùng da lộ ra cũng bị trầy da rất nghiêm trọng.

Tiêu Trúc Vũ không muốn quan tâm hắn, nhưng nửa đêm rời giường muốn đi WC, liền nhìn thấy hắn một mình ngồi ở trong phòng khách trộm bôi thuốc, đem một chân cuộn lên, trong tay cầm tăm bông, nhe răng nhếch miệng bôi thuốc lên miệng vết thương , quá đau đên xuống tay có chút do dự.

Từ lúc nào mà hắn bị thương nhiều như vậy, ngày thường hắn cũng chỉ dùng chút thời gian ra ngoài mua điểm tâm cho mình, thời gian ngắn như vậy cũng sẽ bị té ngã?.

Dần dà, liền cảm thấy hắn có chút đáng thương, dù sao mỗi ngày hắn đều đi ra ngoài đến trấn trên mua điểm tâm ngọt cho cô, không chừng thật sự là bị té trên đường.

Tiêu Trúc Vũ tìm hòm thuốc trong nhà , lấy ra cồn ra, đặt ở trên bàn.

Hắn làm cơm xong, từ phòng bếp đi ra , trong tay bưng hai món thịt vừa xào xong, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô.

“Bảo bối, em là đang vì anh mà chuẩn bị thuốc sao?” Vẻ mặt say mê hạnh phúc, trong mắt chứa tình yêu bao la như biển cả, đem đồ ăn đặt ở trên bàn cơm, tung ta tung tăng chạy về phía cô.

Tiêu Trúc Vũ ngồi sang một bên, vỗ vỗ vị trí bên người, Bạch Dương lập tức hiểu ý , vội vàng ngồi xuống.

“Anh bị thương nơi nào? Em nhìn xem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận