Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lam Đà lắc đầu, “Bốn năm trước sau khi mỗi người đi một ngả thì không liên lạc được, cậu ấy đổi toàn bộ điện thoại, đến công ty của ba cậu ấy tìm người, cũng nói chưa từng gặp qua con trai của chủ tịch, rất có thể cậu ấy sẽ không kế thừa công ty của ba cậu ta.”

“Chậc, sao lại nhiều chuyện như vậy, làm sao bây giờ, đập cửa sao?”

“Đừng. ”

Quý Đỗ cau mày nói: “Cứ để cho cô ấy bình tĩnh, cô ấy ăn mềm không ăn cứng, không thể cứng rắn với cô ấy, ở bên ngoài đã quen được cưng chiều nhiều năm như vậy.”

Người bên ngoài thì lòng nóng như lửa đốt, người bên trong lại nhàn nhã tự đắc.

Trong phòng có máy tính không có kết nối mạng, nhưng có thể tải xuống không ít phim giải trí, cô xem đến quên cả trời đất, hoàn toàn quên cơn đói khát của mình, đợi đến khi ba bộ phim đã bị cô xem xong, bên ngoài trời đã tối.

Vân Tô Tô cảm thấy mỹ mãn duỗi lưng một cái, bởi vì chênh lệch múi giờ, cô căn bản không buồn ngủ.

Ghé vào cửa cẩn thận nghe động tĩnh ngoài cửa, qua gần mười phút cũng không nghe thấy âm thanh liền lặng lẽ mở cửa, xuyên qua một khe hở nhìn ra bên ngoài.

Trong phòng khách rộng lớn không có ánh đèn, chỉ có một cánh cửa sổ sát đất lớn, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, dưới ánh sáng mỏng manh, cô mông lung nhìn sô pha trống trải quả thật một người cũng không có.

Đàm Lam làm việc ở thư phòng lầu hai, tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, nhắm mắt lại sắp ngủ, đột nhiên nghe thấy hoa viên dưới lầu bùm một tiếng.

Đó là tiếng người rơi xuống hồ bơi.

Hắn nhéo nhéo khóe mắt mệt mỏi mở to mắt, không biết ai hơn nửa đêm còn đi bơi lội.

Di chuyển ghế dựa lui về phía sau đến bên cửa sổ sát đất, cúi đầu nhìn xuống, dưới ánh đèn rơi xuống bên bể bơi, chiếu rọi bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn trong làn nước, váy trên người bị cởi ra, đặt ở một bên, toàn thân chỉ mặc nội y cùng quần lót.

Thân thể mềm mại linh hoạt bơi lội trong làn nước, làm nổi lên từng tầng từng tầng sóng, ngẩng đầu lên hít thở sâu một hơi, tóc được búi tròn gọn gàng, hoạt bát hấp dẫn, dáng người xinh đẹp nhẹ nhàng uyển chuyển trong bể bơi.

“Cô ấy học bơi khi nào vậy?”

Đàm Lam muốn đứng dậy xuống lầu, nhưng trong đầu đột nhiên hiện lên lời Quý Đỗ nói.

Được cưng chiều nhiều năm như vậy, không thể cứng rắn với cô ấy được, sức sống của thiếu nữ, cần được người nâng ở trên lòng bàn tay mà che chở.

Vân Tô Tô hết sức chăm chú bơi lội, không biết trên đỉnh đầu có người cũng đang tập trung chú ý nhìn cô, nước lạnh lẽo kéo dài toàn thân, cảm giác áp lực khiến cho hô hấp không thoải mái, thuần thục di chuyển nhưng cả người lại thả lỏng.

Bể bơi rất lớn, bơi tới bơi lui hai vòng cô liền không còn khí lực, kéo tay vịn lên bờ, ngồi ở bên cạnh hồ nghỉ ngơi, nội y dù sao cũng không phải áo tắm, không hút nước dính ở trên người rất không thoải mái, siết rất đau.

Cô vươn tay kéo nút áo phía sau, muốn cởi đồ lót ra, nhưng lại lo lắng bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể đến.

“Có cần giúp gì không?”

Thanh âm đột nhiên xuất hiện phía sau làm cho cô hoảng sợ thét chói tai nhảy vào trong bể bơi, bọt sóng nhào tới bốn phía văng tung tóe.

Cô che ngực quay đầu lại, nhìn theo đôi chân dài thẳng tắp kia, Hứa Tân cầm khăn tắm trong tay, mặc áo ngủ màu xám đứng ở nơi đó, nhướng mày cười tán tỉnh nhìn cô.

“Anh phát hiện ra tôi lúc nào!”

“Lúc em ra khỏi phòng khách. “Hắn nói,” Tôi vẫn ngồi trong phòng bếp.”

Không bật đèn ngồi ở phòng bếp, đầu óc của người đàn ông này bị úng nước sao, hơn nửa đêm nói chuyện với quỷ sao?

Cô đỏ mặt, mái tóc ướt sũng rủ xuống, mái tóc vụn bên mặt dính vào trên mặt, lộ ra màu da bạch ngọc thon dài, lông mi dính giọt nước, chớp nhẹ mắt liền rơi xuống, dưới mặt nước sóng gợn lăn tăn khúc xạ vẻ đẹp động lòng người của cô.

Trái tim Hứa Tân đang đập thình thịch, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, ngồi xổm bên bờ, vươn tay về phía cô.

“Lên đây, đừng để bị cảm, tôi dẫn em đi ăn cơm.”

Cô bĩu môi, một bộ khinh thường, “Bớt bám theo tôi một chút, tôi đã nói lúc nào để cho tôi đi, tôi mới ăn cơm.”

Hứa Tân bất đắc dĩ vuốt tóc trước trán, hất về phía sau, lộ ra ngũ quan tinh tế, “Ai, sao không nghe lời như trước kia, Tô Tô, không thể lấy thân thể của mình đối nghịch với bọn tôi, bọn tôi đều đã đồng ý, nhất định sẽ cho em trở về, vì sao vẫn không chịu nghe?”

Hắn mất mát thở dài vài tiếng, nghe nhiều như là đang giáo dục hài tử chưa trưởng thành.

“Nghe lời Tô Tô, ăn chút cơm trước, sẽ đói bụng, em bơi quá nhiều, thân thể cũng chống đỡ không nổi.”

Vân Tô Tô bĩu môi, đối với loại cầu xin này của hắn rất khinh thường, nhưng lại động tâm.

“Vậy tôi ăn cơm, anh cho tôi trở về sao?”

Hứa Tân không do dự gật đầu, lại vươn tay về phía cô, “Đương nhiên, mau lên đây, đừng để bị cảm.”

Nam nhân này, chỉ mong là hắn không lừa mình.

Vân Tô Tô bơi tới bờ, nắm lấy bàn tay to ấm áp kia, dễ dàng bị kéo lên, khăn tắm màu trắng phủ lên đầu và vai cô, Hứa Tân nhẹ nhàng lau nước đọng trên người cho cô.

“Về phòng thay quần áo trước đi, trong tủ đầu giường có đồ lót mới, tôi đi nấu cơm, lập tức xong ngay.”

Cô nhịn không được nhếch khóe miệng, “Bây giờ bắt đầu cải tiến làm người đàn ông tốt ở nhà rồi à?”

Hứa Tân cúi người, chống lại cái trán lạnh lẽo của cô, ngữ khí chân thành, “Em thích cái gì, tôi liền biến thành cái đó, làm cho em vui vẻ quan trọng hơn.”

“Lắm lời!”

Vân Tô Tô đẩy hắn ra, nhặt quần áo trên mặt đất lên, đôi chân nhỏ ướt át chạy vào bên trong, bước chân nhẹ nhàng hơn vài phần.

Lầu hai, ánh mắt Đàm Lam bốc lửa, cắn răng chậc một tiếng.

Giữa bọn họ có cái gì làm không được, tranh giành nhau danh đệ nhất được sủng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận