Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật vất vả mới có cơ hội được cô quan tâm một lần , sao có thể dễ dàng buông tha, vén tay áo lên, chỉ lung tung rối loạn vào những vết thương kia, thậm chí có những vết thương đã lành rồi.

“Này này, này, nơi này, còn có này! Cái này đau nhất, nơi đó là ngày hôm qua mới bị thương n, còn có em nhìn xem cái này, đến bây giờ còn không ngừng chảy máu.”

Ủy khuất dẩu miệng, làm bộ làm tịch, trong mắt bài trừ ra hai giọt nước mắt: “Đau quá a Tiêu Tiêu, em nhìn xem , anh chịu không nổi, lúc miệng vết thương khép lại rất ngứa.”

Tiêu Trúc Vũ làm lơ hắn vẻ mặt ghê tởm giả bộ làm nũng của hắn, cầm cánh tay phải, cầm lấy rượu trên bàn dùng để sát trùng bôi lên.

“Có thể được Tiêu Tiêu bôi thuốc cho anh quả thực quá hạnh phúc, trên thế giới này không có người đàn ông nào có thể hạnh phúc hơn anh!”

“Có thể đừng để em cảm thấy ghê tởm được không?.”

Hắn hì hì đem mặt dán tới gần cô, mang theo mùi xào rau từ trong phòng bếp , không tính quá chán ghét.

mMệng vết thương trầy da dính cồn, kích thích nóng rát, hắn từ cơn đau bỗng giật mình.

Tự mình bôi thuốc cũng phải thật cẩn thận, ô thủ phá pcủa cô lại không chút nào thương tiếc ấn lên, sát tới lau đi, kém chút nữa là đem tầng da trầy kia xé rách ra rồi .

Bạch Dương thống khổ mở to miệng không dám phát không ra thanh âm, ngửa đầu nhìn trần nhà, bộ mặt dữ tợn, chân chỉ mang vớ đạp đành đạch lên sàn nhà, có thể nhìn ra được ngón chân của hắn đang liều mạng cuộn tròn lại.

“Tiêu Tiêu……”

“Sẽ có chút đau.”

“Không sao, chỉ cần được Tiêu Tiêu bôi thuốc , đau đến mấy anh cũng nhịn được!”

Bạch Dương không dám dễ dàng đưa ra kết luận, không phải cô có đang nhân cơ hội trả thù hắnđó chứ?.

Nhưng mà đến khi hắn vừa chuyển đầu, nhìn thấy bình Povidone gác ở trên bàn trà kia , lại càng âm thầm tin tưởng phỏng đoán vừa rồi hơn.

“Tiêu Tiêu, em không biết dùng Povidone sẽ giúp vết thương mau lành cũng đỡ đau hơn sao? Cồn sẽ rất đau.”

Tiêu Trúc Vũ ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn về phía hắn bằng đôi mắt chăm chú học hỏi.

“Là vậy sao?”

Ngữ khí ngây thơ vô tri , tròng mắt đen láy chuyển động, vẻ mặt Bạch Dương cười khổ, thanh âm nghẹn đến mức có chút tắc nghẽn: “Không sao, chỉ cần là em bôi, anh đều có thể nhẫn.”

“Được, vậy vết thương tiếp theo.”

Hắn đem cánh tay lật qua lộ ra lòng bàn tay, nhìn đến xăm mình trên cổ tay phải thì lại có chút xúc động.

Lòng bàn tay trầy da, không phải rất nghiêm trọng, nhưng những vết thương này cô nhớ rõ đã có rất lâu phíaó, hiện tại vẫn còn chưa khép lại sao?.

Lần này đổi thành Povidone, thấy phản ứng của hắn quả nhiên không có lớn như vừa rồi , Tiêu Trúc Vũ vẫn là lần đầu tiên bôi thuốc cho người ta, dùng bông tỉ mỉ nhẹ điểm lên, vùi đầu nghiêm túc nhìn miệng vết thương, bôi mà không lưu một chút khe hở.

“Sao trên tay anh lại có vết chai?” Chỉ phía dưới lòng bàn tay, nhẹ nhàng chọc hai lần, còn rất cứng.

“Không biết, hẳn là do phải thường xuyên nấu cơm.”

“Ồ.”

Bạch Dương cười nhìn về phía đỉnh đầu cô , nhịn không được lại tiến càng ngày càng gần đến trước người cô, gắt gao dựa vào chỗ cô ngồi, sợ chỉ lưu một chút khe hở thôi cô sẽ bị không khí bắt đi mất.

Tay cô rất nhỏ, hai tay hợp lại với nhau cũng không nắm hết bàn tay lớn của hắn ,ngón tay mềm mại hoàn toàn khác với sự thô ráp của hắn, gắt gao nắm lấy bàn tay hắn, dùng bàn tay xinh đẹp như vậy bôi thuốc cho hắn có chút cảm giác phí phạm của trời.

Bạch Dương cong ngón tay, muốn bắt lấy đầu ngón tay của cô , chỉ là cô bôi thuốc xong liền rút ra : “Em nhìn xem vết thương trên chân.”

Hắn đành phải ngoan ngoãn đổi tư thế, đem vớ trên chân cởi ra, đạp lên sô pha bên cạnh.

Chưa từng quan sát thân thế hắn với khoảng cách gần như vậy, phát hiện chân hắn cũng thật lớn, làn da cũng trắng hơn một chút so với tay,gân xanh cùng mạch máu nổi trên mu bàn chân thấy rất rõ ràng. không những ngón tay thon dài, ngay cả ngón chân lớn lên cũng rất đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận