Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú không nhịn được rút ra một mảnh giấy: “Không cần chọn, cái này đi, đưa cho bà ấy. Nếu bà ấy lại gây chuyện thì đưa đến khoa tâm thần lúc trước Bovis nhốt bà ấy đi.”

“Vâng.”

Lúc Phó Hách Thanh chuẩn bị rời đi, anh ta chú ý đến chiếc nhẫn kim cương trơn trên ngón áp út trên bàn tay trái của Bàng Kinh Phú, lại liếc mắt nhìn Điền Yên một cái, cô cũng có.

“Lão đại, tân hôn vui vẻ.”

Khóe miệng Bàng Kinh Phú cong lên, lộ ra vẻ vui vẻ dễ thấy.

“Sau hôn lễ nói cũng không muộn.”

Khi Phó Hách Thanh rời đi, Điền Yên hỏi anh viện dưỡng lão vừa rồi chuẩn bị cho ai.

“Mẹ tôi, bà ấy đã bị năm viện dưỡng lão từ chối rồi. Tôi dùng số tiền lớn để cứu bà ấy, bà ấy hoặc là đang giả điên hoặc đang gây rắc rối cho tôi.”

Lúc anh nói lời này, giọng anh vô cảm, thật giống như đang phán xét một người hoàn toàn xa lạ.

Điền Yên tò mò mới hỏi: “Có phải bà ấy muốn anh ở cạnh bà không?”

Bàng Kinh Phú cười, xoa đầu cô, giống như đang nhìn một đứa bé đơn thuần lương thiện, giải thích.

“Chúng tôi là kẻ thù, sự tồn tại của tôi chỉ mang đến sự đau buồn cho bà. So với bà ấy ghét tôi, có lẽ tôi còn hận bà ấy hơn. Bà ấy muốn Bovis chết, cũng hy vọng tôi giống như Bovis, chưa bao giờ xuất hiện trong sinh mạng bà ấy.”

“Tôi không gặp bà mới là sự lựa chọn tốt nhất, chờ bà ấy điên cuồng đủ rồi, có lẽ sẽ hiểu rằng sống hay chết là do chính bản thân mình chọn.”

Trong cuộc đời Bàng Kinh Phú chưa bao giờ có hai chữ tình thân. Anh sinh ra đã bị người khác ký thác thù hận và oán khí, anh đã bị nhồi nhét quá nhiều sự lạnh nhạt.

Mà ngay cả bản thân anh cũng không dám tưởng tượng bản thân lại trở nên nhạy cảm và dễ xúc động như ngày hôm nay.

Điền Yên chê quả trứng bồ câu kia quá lớn nên cô kêu Bàng Kinh Phú thay chiếc nhẫn bằng một chiếc nhẫn trơn như của anh.

Cô nói muốn đi xem giáo đường lớn. Bàng Kinh Phú nghe ba chữ này liền đau đầu. Anh không quên lần trước Điền Yên nói muốn đi xem giáo đường, rốt cuộc cô muốn đi để làm gì?

“Đổi một chỗ khác đi.”

Gần đây Bàng Kinh Phú đang bận chuẩn bị hôn lễ. Bọn họ đăng ký kết hôn tại bản địa, nhưng do vấn đề quốc tịch và thân phận của Điền Yên nên thủ tục vẫn chưa hoàn tất, vì vậy hôn lễ đã trở thành chuyện Bàng Kinh Phú cố chấp nhất.

“Sau khi chúng ta kết hôn, em muốn đi đâu trong tuần trăng mật anh cũng sẽ nghe lời em.”

Điền Yên ồ một tiếng. Cur đi tới trước mặt cô, cô cũng không có tâm trạng để phản ứng, cho đến khi nó bắt đầu vây quanh lởn vởn quanh cô. Bàng Kinh Phú cũng nhận ra cảm xúc của Điền Yên.

Sau khi anh đặt máy tính xuống, anh đi đến phía sau lưng Điền Yên, ngồi xổm xuống, lấy đi cuốn sách cô đang đọc.

“Đang vô cớ gây rối với anh?”

Bàng Kinh Phú từ phía sau thò đầu ra nhìn vào mặt cô. Anh ở rất gần, lúc nói chuyện hơi nóng truyền vào lỗ tai nhạy cảm của cô.

Điền Yên rụt vai, quay đầu hỏi anh: “Anh không thích sao?”

“Thích.” Anh trả lời không chút do dự.

Mặc dù Bàng Kinh Phú muốn cô ngoan, nhưng cũng chỉ muốn cô ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh mà thôi. Nếu như Điền Yên vẫn luôn tỏ vẻ yêu anh, dáng vẻ muốn gì được đó, ngược lại anh lại càng thấp thỏm, cảm thấy cô lại đang đánh chủ ý lên người mình.

“Có thể đi nhà thờ lớn, chọn gần thành phố một chút, nhà thờ Basel được không?”

Theo sự hiểu biết của Điền Yên, Bàng Kinh Phú không biết gì về nhà thờ cả. Anh có thể nói ra cái tên này, chứng minh anh đã tìm hiểu kỹ.

“Được.”

Đôi mắt cô đen láy cong thành trăng lưỡi liềm, dễ như trở bàn tay khiến lòng anh dao động.

Nhà thờ Basel nằm bên dòng sông Rhine ở giữa ba nước Thụy Sĩ, Pháp và Đức, là địa điểm du lịch không thể bỏ qua.

Nhà thờ kết hợp giữa phong cách La Mã và Gothic, mang đậm hương vị nghệ thuật và mùi vị lắng đọng dày đặc của lịch sử, đây cũng là lý do Điền Yên thích nhà thờ.

Bàng Kinh Phú đã chuẩn bị máy ảnh cho cô trước khi đến, Điền Yên còn chưa đi vào nhà thờ đã bắt đầu chụp.

Nhà thờ này là một công trình bằng đá sa thạch màu đỏ với hai ngọn tháp mảnh mai hướng thẳng lên trời tạo thành hình chữ thập, mái nhà chính giao nhau càng làm tăng thêm vẻ trang nghiêm của tôn giáo.

Hàng trăm cột tròn chống đỡ bên trong nhà thờ, một chiếc đèn chùm khổng lồ treo dưới mái vòm, cửa sổ vòm được khảm bằng kính màu sắc rực rỡ, mô tả nhiều nội hàm của nhiều câu chuyện tôn giáo. Điền Yên không ngừng nhấn nút chụp, ánh mắt thán phục yêu thích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận