Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn đã có thành phần gây ngứa lại thêm sự kí©ɧ ɖụ© của dầu thơm, tác dụng nhân đôi, cho dù có là người có sức nhẫn nại đến mấy cũng không thể trốn thoát khỏi sự hủy hoại của tìиɧ ɖu͙©, chứ đừng nói đến người mẫn cảm như Tạ Thu Thủy.
Khăn giấy xoa xoa rồi lại rời đi ngay.
“Ưm ưm ưʍ…”
Tạ Thu Thủy bắt đầu mơ khóc.
Sao lại đến lừa cô nữa?
Cô còn tưởng có người giúp đỡ giảm ngứa rồi chứ.
Giang Viễn hôn lên khuôn mặt cô, thuận theo hôn đến bên tai:
“Chị Thu Thủy, bên dưới chị chảy nước rồi.”
Tại sao lại không hôn chỗ cần hôn?
Cậu ta chầm chậm nhào nặn ngực cô, cảm xúc mềm mại mà co dãn, khiến Giang Viễn gần như trong nháy mắt say mê vào đó.
Nhưng lâu lâu tay chỉ sờ vào núʍ ѵú, chút động chạm đó không giúp ích gì đối với việc giải ngứa.
Cuối cùng Tạ Thu Thủy cũng không chịu được nữa, chậm rãi mở mắt.
Trong mắt vẫn cứ đọng lại một tầng hơi nước, Tạ Thu Thủy thấy cảnh tượng trước mắt, cứ như còn ở trong mộng, chỉ có ngứa ngáy trên người là chân thật.
Trong mơ cũng là như vậy, cả người không có sức lực, đến mở miệng nói chuyện cũng khó khăn.
Nhưng nhu cầu của cơ thể khiến cô không thể không cố gắng mở miệng.
“Giang… Viễn…”
Thế mà Tạ Thu Thủy lại biết là cậu ta.
Giang Viễn vội vàng đáp lại:
“Chị Thu Thủy, chị tỉnh rồi.”
Không phải cô ấy đang ngủ sao?
Tạ Thu Thủy mơ hồ phán đoán một chút hoàn cảnh xung quanh.
Đây là hoàn cảnh mà cô quen thuộc, nhưng Giang Viễn đáng lẽ ra không nên xuất hiện tại nơi này.
Tay cậu ta đúng lúc nắm chặt.
“Ừm…”
Tạ Thu Thủy bị nhắc nhở nhu cầu sinh lý.
Rốt cuộc tại sao lại đột nhiên làm với Giang Viễn cơ chứ?
Trình Hiểu Lễ đâu?
Cũng không phải cô muốn giữ trinh tiết gì gì đó vì Trình Hiểu Lễ, chủ yếu là cô không chịu nổi nhiều lần lặp đi lặp lại phát sinh quan hệ với những đàn ông khác nhau.
Cố nén du͙© vọиɠ trong cơ thể, Tạ Thu Thủy khó khăn nhấc cánh tay đang đặt trên tay cậu ta:
“Bỏ… ra…”
Giang Viễn ngẩn người, thực sự dừng tay.
Tạ Thu Thủy được cậu ta nhấc lên dựa vào người mình, bởi vì không được thỏa mãn mà nặng nề thở dốc, tựa như dưỡng khí cũng không đủ dùng, khiến cho người ta cứ cảm thấy giây tiếp theo thôi cô sẽ đứt hơi.
Hơi nóng trong người từng đợt từng đợt dội lên, ngứa ngáy bên dưới đang tra tấn cô, hoa đế và cánh thịt đều căng ra, cho dù cơ thể có mềm nhũn vô lực, cô vẫn như cũ nâng cao tinh thần, di chuyển phía dưới của chính mình.
Cũng không biết phía dưới cơ thể mình là gì, chỉ là ma sát với khăn trải giường cũng khiến cô muốn dừng mà không dừng được.
“Chị Thu Thủy…”
Giang Viễn thấy cô khó chịu nhưng vẫn cố nhịn, xem chừng cô đã nhịn đến cực hạn rồi, thì đưa ngón tay lên xoa xoa hoa đế của cô.
“A…”
Tạ Thu Thủy phát ra tiếng rêи ɾỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận