Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng dầm mưa chạy đến nơi, may mà quãng đường không quá xa.
Mấy hài tử giúp Yến Tuyền gõ vang cửa nhà Tiểu Vũ. Người mở cửa chính là phụ thân của Tiểu Vũ, vóc người ông ta cao to, toàn thân đều là cơ bắp, nhìn qua hẳn là một người biết võ.
Lúc này quần áo trên người ông ta chưa được mặc chỉnh tề, vẫn đang mở rộng, cơ thể tỏa ra mùi hôi sau khi uống rượu, trên mặt còn dính son, có thể đoán được đêm qua ông ta đã có một đêm phong lưu như thế nào.
“Thúc ơi, bọn ta đến tìm Vũ ca.”
Thấy là mấy hài tử nhà hàng xóm nên phụ thân của Tiểu Vũ cũng không hỏi gì nhiều, ngáp một cái rồi cho bọn họ vào cửa.
“Tiểu Vũ vẫn chưa dậy, gần đây tâm trạng của nó không tốt, uống rất nhiều rượu. Các ngươi tới đúng lúc lắm, chơi với nó một hồi có lẽ tâm trạng nó sẽ tốt lên.”
Phụ thân của Tiểu Vũ nói xong thì về lại phòng ngủ.
Yến Tuyền đánh giá sân nhà ông ta một lượt, sân không nhỏ nhưng rất lộn xộn, chỗ nào chỗ nấy đều chất đồ đạc lung tung.
Yến Tuyền tò mò hỏi đứa trẻ: “Phụ thân của Tiểu Vũ làm nghề gì thế?”
“Phụ thân của hắn ta là sư phụ dạy võ trong võ quán.”
Khó trách…
“Thế mẫu thân của Tiểu Vũ đâu?” Nói ra thì, nếu mẫu thân của Tiểu Vũ còn, sao phụ thân của Tiểu Vũ có thể để nguyên cái mặt toàn son phấn như thế đi ngủ được chứ?
“Mẫu thân hắn ta đã chết rồi, nghe nói là vì phụ thân của hắn ta ở trên giường dũng mãnh quá nên mẫu thân hắn ta không chịu nổi.”
Hả? Lần đầu tiên Yến Tuyền nghe thấy kiểu chết như này đấy.
“Phụ thân của hắn ta lợi hại thế à?” Tiêu Cửu Uyên cùng đi theo tới cũng không tin, xen mồm tỏ vẻ nghi ngờ.
“Đương nhiên, ngươi không thấy cả cơ thể toàn là cơ bắp của ông ấy sao, cô nương đàng hoàng nào mà chịu nổi, chỉ có nữ nhân kỹ viện mới chịu được thôi.”
Nghe hài tử nói thế thì Yến Tuyền không đồng tình, thân thể Tống Thanh Dương mạnh mẽ hơn phụ thân của Tiểu Vũ không biết bao nhiêu lần, thể trạng của hai người bọn họ cũng kém xa nhau, không phải lúc làm chuyện đó vẫn rất tốt à. Nhưng lời này Yến Tuyền không thể nói ra được, chỉ có thể âm thầm phản bác trong lòng thôi.
Nhớ tới mấy chuyện làm với Tống Thanh Dương trước kia, trong lòng Yến Tuyền không khỏi có chút nhộn nhạo, nàng vẫn không thể quên được hắn.
Đoàn người đi vào trong phòng của Tiểu Vũ, Tiểu Vũ đang nằm trên giường ngủ. Tiếng ngáy lúc cao lúc thấp, cạnh giường bày đầy bình rượu, nhìn qua là biết uống rượu thay cơm rồi.
“Vũ ca, Vũ ca…” Một đám hài tử bu lại kêu, vừa kêu vừa lay người dậy, khiến hắn ta tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
“Chuyện gì vậy? Bọn họ là ai?” Tiểu Vũ chỉ vào Yến Tuyền và Tiêu Cửu Uyên hỏi.
“Nghe nói ngươi có quan hệ rất tốt với tên ngốc, ta hỏi ngươi một chút, có phải ngươi từng dạy tên ngốc chuyện nam nữ không? Hay là…”
“Ta không biết ngươi đang nói gì cả.” Không đợi Yến Tuyền nói xong, Tiểu Vũ đã ngắt lời, phản ứng có phần kịch liệt.
“Ta nghe bọn nhỏ nói, ngươi từng dạy tên ngốc thủ dâm.” Yến Tuyền chỉ vào đám trẻ.
“Phải thì đã sao, chuyện này liên quan gì đến các ngươi? Rốt cuộc các ngươi là ai?”
Tiểu Vũ lớn tuổi hơn đám trẻ con một chút nên không dễ lừa như thế. Yến Tuyền quyết định lấy sáo quỷ ra. Phụ thân hắn ta nói gần đây tâm trạng của hắn ta không tốt, vậy nghe thử chuyện buồn của hắn ta xem sao, giẫm lên chỗ đau của hắn ta rồi tính sau.
Tiếng sáo quỷ vang lên, Tiêu Cửu Uyên ngay lập tức nhận ra nên nhanh chóng niệm kinh để chống lại sự ảnh hưởng của sáo quỷ.
Tiếng sáo hòa cùng tiếng mưa gió, đánh thẳng vào linh hồn của mọi người ở đây. Tiếng khóc vang lên, Yến Tuyền đang muốn hỏi thì Tiểu Vũ đang khóc hết sức bi thương kia đột nhiên nói một câu: “Duẫn Ý, ta xin lỗi nàng…”
Yến Tuyền sửng sốt, nhanh chóng truy hỏi: “Duẫn Ý có quan hệ gì với ngươi? Ngươi là người dạy tên ngốc việc nam nữ à?”
Tiểu Vũ gật đầu: “Ta không muốn nàng ấy chết, ta chỉ muốn hủy đi sự trong sạch của nàng ấy mà thôi.”
“Sao ngươi lại muốn hủy đi sự trong sạch của nàng ấy? Nàng ấy làm gì đắc tội ngươi hả?”
“Nàng ấy không đắc tội ta… Chỉ là… Là vì ta muốn cưới nàng ấy.”
Đáp án này Yến Tuyền không ngờ tới, yêu nàng ấy nhưng lại muốn hủy hoại nàng ấy, đây mà gọi là yêu gì chứ?
Yến Tuyền truy hỏi nguyên nhân hắn ta làm việc này, hỏi một hồi mới biết rõ được chân tướng.
Nhà Tiểu Vũ đối diện với nhà của tên ngốc, bình thường hai nhà cũng chăm sóc lẫn nhau, lại thêm việc mẫu thân của Tiểu Vũ và tên ngốc mang thai gần như cùng lúc, thường xuyên nói cùng nhau nói mấy riêng tư của phái nữ nên người hai nhà qua lại không ít lần.
Cũng vì nguyên nhân đó, ngày từ khi còn nhỏ mối quan hệ của Tiểu Vũ và tên ngốc đã rất tốt, thường xuyên chơi cùng nhau. Chỉ tiếc là trời thường có mưa gió thất thường, đầu tiên là mẫu thân của Tiểu Vũ chết, sau đó là tên ngốc bị sốt đến mức trở nên ngu ngốc. Hai nhà liên tục gặp phải bất hạnh nên sau này cũng dần ít qua lại với nhau hơn.
Sau khi mẫu thân Tiểu Vũ mất không lâu thì phụ thân Tiểu Vũ lại tìm thêm hai nữ nhân nữa nhưng cũng không lâu dài. Sau đó, ông ta không tìm nữa, nếu cần thì cứ đi kỹ viện giải quyết thôi.
Từ nhỏ, Tiểu Vũ đã đi theo đuôi phụ thân rồi, đi theo phụ thân học quyền pháp, cũng đi theo phụ thân học chơi gái. Lúc mười một, mười hai tuổi đã trải nghiệm chuyện đó với một cô nương rồi.
Khi hắn ta hưởng thụ cảm giác hoang đường cùng các cô nương khác nhau thì tên ngốc lại được hưởng thụ sự chăm sóc của muội muội. Dần dà, hắn ta trở thành tên khốn trong miệng hàng xóm láng giềng, còn Duẫn Ý lại trở thành cô nương tốt mà ai cũng muốn cướp về nhà làm tức tử.
Duẫn Ý khác với những cô nương hắn ta từng ngủ trong kỹ viện, vẻ ngoài của nàng ấy không tính là quá đẹp, dáng người cũng không phải kiểu ngực to mông vểnh. Nhưng mỗi lần nàng ấy xuất hiện, hắn ta luôn không kiềm được nhìn theo, theo dõi mỗi một động tác của nàng ấy, nhìn nàng ấy cẩn thận chăm sóc tên ngốc, nhìn mãi đến mức hắn ta bắt đầu hâm mộ tên ngốc kia.
Hắn ta cũng muốn lấy Duẫn Ý về nhà, nhưng cô nương tốt như Duẫn Ý sao có thể thích tên khốn suốt ngày tới thanh lâu, hồng nhan tri kỷ nhiều không đếm xuể như hắn ta được chứ?
Hắn ta tự biết mình không xứng, không dám thổ lộ tâm tư của mình, chỉ có thể lợi dụng lúc chơi với tên ngốc để đến gần nàng ấy mà thôi.
Có một lần khi hắn ta chơi đùa với tên ngốc, có mấy thúc thúc, bá bá hỏi kẻ ngốc: “Lúc ngươi đi tiểu, muội muội có giúp ngươi cởi quần không? Có giúp người cầm dương vật không?”
Mặc kệ kẻ ngốc trả lời thế nào, bọn họ đều cười vang. Hắn ta đột nhiên ý thức được rằng chỉ cần biến Duẫn Ý thành một cô nương hư hỏng, hắn ta có thể xứng đôi với nàng ấy.
Ý niệm tà ác này một khi xuất hiện thì nó đã nảy mầm trong lòng hắn ta rồi đâm chồi nảy lộc rất nhanh. Hắn ta không nhịn được mà đi tìm tên ngốc, trước tiên hỏi thăm hướng đi của người nhà bọn họ từ chỗ tên ngốc, rồi sau đó dạy tên ngốc thủ dâm, để tên ngốc nếm được chút ngon ngọt rồi mới dụ dỗ tên ngốc: “Ngươi có muốn thoải mái hơn không?”
Hắn ta nói với tên ngốc: “Cởi hết xiêm y, đè nữ nhân rồi đi ngủ thì sẽ càng thoải mái hơn đấy, ngươi có thể thử với Duẫn Ý xem, để Duẫn Ý cũng có thể thoải mái.”
Hắn ta hướng dẫn tên ngốc từng bước một, chỉ nói đè lên nằm ngủ, nhưng lại không dạy tên ngốc những thứ khác. Rốt cuộc, vào một ngày kia, tên ngốc làm theo lời hắn ta, sau khi cởi sạch xiêm y thì đè lên người Duẫn Ý.
Mọi chuyện không khác mấy so với những gì hắn ta nghĩ, nhưng hắn ta ngàn tính vạn tính lại không tính đến chuyện tính tình Duẫn Ý cứng cỏi như thế, nàng ấy lại chọn treo cổ tự sát.
“Đều là do ta hại chết Duẫn Ý.” Tiểu Vũ vừa khóc vừa đấm ngực huỳnh huỵch, âm thanh rất lớn khiến phụ thân hắn ta cũng đến.
Phụ thân của Tiểu Vũ nghe con mình nói xong, thở dài: “Đừng khóc, nước mắt nam nhi không dễ rơi. Cũng có phải ngươi bắt nó treo cổ tự sát đâu, ngươi cũng không nghĩ tới nó sẽ như thế mà. Chỉ trách Duẫn Ý quá ngốc, lại dễ dàng tự sát như vậy.”
Phụ thân Tiểu Vũ vừa nói dứt lời, Yến Tuyền ngay lập tức cho ông ta một đá, khiến phụ thân Tiểu Vũ đang không chút phòng bị ngã thành tư thế chó gặm bùn: “Ngươi đang nói tiếng người đấy à? Con ngươi làm sai, người làm phụ thân như người không phê bình sửa lỗi, lại còn đổ lỗi ngược lại cho nạn nhân à.”
“Ngươi là cái thá gì, ta dạy con thế nào không mượn ngươi quản.” Phụ thân Tiểu Vũ làm một cú lộn ngược ra sau rồi bật dậy, lập tức vén tay áo lên muốn dạy dỗ Yến Tuyền một trận. Ai mà ngờ tay còn chưa vén xong đã bị Hoa Thái Tuế cào liên hồi khiến cả khuôn mặt toàn là vết máu.
Tốc độ của mèo vốn đã nhanh rồi, Hoa Thái Tuế còn từng ăn qua chuột tinh nữa nên tốc độ còn nhanh hơn mèo bình thường rất nhiều, dù là người biết võ như phụ thân của Tiểu Vũ cũng không đỡ nổi.
Cuối cùng, móng vuốt sắc bén của mèo đặt trên mí mắt của phụ thân Tiểu Vũ, Yến Tuyền hiểu ý bước tới, vội vàng uy hiếp: “Ngươi lại lộn xộn thì ta sẽ để con mèo này cào mù mắt ngươi luôn.”
Ai cũng sợ trở thành người mù cho nên phụ thân của Tiểu Vũ không dám động đậy nữa.
Yến Tuyền dùng phất trần giúp Tiểu Vũ và mấy hài tử tỉnh lại từ trong cảm xúc đau buồn, nói: “Phụ thân của ngươi không biết dạy thì để ta dạy, nếu biết mình không xứng với cô nương nhà người ta thì ngươi phải cố gắng tiến lên, trở thành người xứng đôi với nàng ấy rồi nghiêm túc thổ lộ tâm ý của mình cho nàng ấy biết mới đúng. Chứ không phải dùng cái mấy suy nghĩ xấu xa đó dụ dỗ người ta, khiến người ta biến thành thứ khốn nạn như ngươi đâu!”
Nói xong, Yến Tuyền quay đầu nhìn mấy hài tử đang đứng bên cạnh: “Mấy người các ngươi cũng phải nghe cho kỹ đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận