Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mới vừa bị phá trinh, thân thể còn chưa bị thao thục, anh không dám trực tiếp cắm lút cán, chỉ có thể chậm rãi thao lộng, muốn đợi cô sướng rồi mới lại bắt đầu dùng sức.
“Là em… Ưm… Chỉ là, chỉ là trướng quá…”
Bị Ôn Diệc Tư chậm rãi cắm rút sau lưng, cô phát ra giọng mũi nũng nịu: “Thật đáng ghét, anh kêu anh to như vậy làm gì…”
On Diệc Tư không nhịn được lại đánh lên mông cô: “To như vậy chẳng phải vì thao em sao.”
“Bên trong em thèm khát ngứa ngáy như vậy, nếu nó không lớn, em còn có thể thích nó?”
Anh nhéo mông thịt của cô, nhanh chóng định một trận: “Làm bài tập thôi cũng phải cần người cắm bức mới làm được!”
Ôn Điềm nghe thấy lời anh nói, lỗ tai nóng bừng lên. Cô cúi đầu rên rỉ, tiểu huyệt trướng căng tới khó chịu.
Thân thể lại bị lớn Côn thịt cắm tới có cảm giác, khoái CảA thật nhỏ không ngừng hội tụ ở bụng dưới và hạ thể.
Cô thoải mái muốn chết, trên mặt hiện lên vẻ đỏ ửng ẩm ướt, mồ hôi thấm ướt mấy sợi tóc trên thái dương.
Ôn Diệc Tư cắm sâu vào trong, lực cản dần dần biến mất, bên trong tiểu huyệt chặt khít mà nóng cháy.
Thịt non sạch sẽ không ngừng mút liếm Côn thịt anh, mang tới khoái CảA cực hạn.
Hô hấp của anh cũng bắt đầu trở nên dồn dập, tay túm lấy mông Ôn Điềm đâm sâu vào bên trong, còn dùng sức vỗ mạnh lên mông cổ.
“Em không làm bài nữa?”
“Không làm nữa… Thật thoải mái, tay đã sắp không nắm bút nổi nữa.”
Cô không ngừng rên rỉ, cặp vú dưới váy bị đâm tới lắc lư liên hồi.
Ôn Diệc Tư duỗi tay túm lấy vú phải của cô, rút côn thịt ra rồi lại hung hăng cắm nguyên cây vào động, đâm tới đáy huyệt, đụng trúng cổ đáy huyệt của cô.
Anh đang định lấy cây bút trong tay thiếu nữ ra, kết quả lại nhìn thấy trong lúc cô bị ©ôn thịt cắm vào còn viết mấy chữ “Diệc Tư” xiêu vẹo trên vở.
Đôi mắt Ôn Diệc Tư đỏ bừng lên, anh như trúng phải thuốc kích dụng loại cực mạnh nào đó, tay ôm eo cô nhanh chóng thọc vào rút ra.
Ôn Điềm bị anh đâm tới sắp không thở nổi.
Anh lại kéo váy của cô lên cao một chút, tay chộp mạnh lấy vú cô xoa bóp qua lại, vú thịt trắng như tuyết tràn ra từ khe hở ngón tay.
“Ưm… Anh, nhẹ chút…” Cô duỗi tay đè lấy bàn tay đang nắm vú cô: “Bị bóp đau.”
Ôn Diệc Tư ôm Ôn Điềm lên, để cô quỳ đứng dậy, cởi quần lót tới dưới háng sau đó lại đỡ ©ôn thịt cắm vào.
Vừa cắm rút anh vừa cởi quần áo của cô từ phía sau, đẩy áo ngực ren lên, hai tay xoa nắn bầu vú non mềm kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận