Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cố Gắng
Khó khăn lắm mới có được một cơ hội đàn piano, là vì muốn lộ mặt trước mặt Vi Sinh Biệt Hạc, để gia tăng ấn tượng với anh ta.
Tề Tiểu Giai tức giận đến đau dạ dày, tay chống nạnh, nói: “Kiều Sở Sở đúng là cục đá cản đường lớn nhất trên con đường phất lên của chúng ta mà!”
Hạ Tuyết Thuần cân nhắc một lát, dồn hết can đảm: “Tớ cảm thấy tớ vẫn có thể tranh thủ thêm một lần nữa.”
Tề Tiểu Giai: “Cố gắng? Cố gắng thế nào?”

Vi Sinh Biệt Hạc dựa tường hành lang trên lầu hai, chờ đợi Kiều Sở Sở ra ở cửa phòng khách.
Ngón tay thon dài của anh ta nhẹ nhàng vân vê tràng hạt, sau gáy chạm vào bức tường, nhắm mắt dưỡng thần.
Kiều Sở Sở đứng ở cửa phòng khách, muốn mở cửa ra nhưng lưỡng lự.
[Bây giờ chắc Hạ Tuyết Thuần đã đàn piano xong rồi nhỉ? Vậy cũng có thể nói, cốt truyện của Vi Sinh Biệt Hạc chắc đã trôi qua hơn phân nửa rồi.]
Vi Sinh Biệt Hạc chầm chậm mở mắt, đi đến cửa phòng khách, đeo lại tràng hạt, chờ Kiều Sở Sở mở cửa.
Anh ta trông thấy tay nắm cửa xoay xuống dưới một tí, nhưng cửa vẫn chưa mở ra.
Biệt Hạc: “?”
Sao còn chưa ra nữa?
Thật sự sợ anh ta sẽ giết cô à?
Kiều Sở Sở tựa đầu lên cánh cửa, phát ra một tiếng “tùng” nặng nề.
Anh ta nghe thấy tiếng động từ bên kia cánh cửa, đặt tay áp lên chỗ Kiều Sở Sở tựa đầu sau cánh cửa.
Cách một cánh cửa, Vi Sinh Biệt Hạc đứng thẳng tắp, tay đeo tràng hạt tựa như đang chạm vào đỉnh đầu bất lực của cô.
Kiều Sở Sở thở dài cảm thán.
Đôi mắt anh ta tối đi, nín thở lắng nghe.
[Cốt truyện của Vi Sinh Biệt Hạc, phần lớn nhờ vào việc anh ta yêu Hạ Tuyết Thuần mới phát triển tiếp.]
[Giờ mình đang cản trở khởi đầu anh ta phải lòng Hạ Tuyết Thuần, từ nay về sau, Vi Sinh Biệt Hạc và Hạ Tuyết Thuần chắc sẽ không còn cốt truyện đâu nhỉ?]
[Đã không có cốt truyện, vậy liệu mình có thể cách xa anh ta một chút không nhỉ?]
Vi Sinh Biệt Hạc nheo mắt, không vui nhìn chằm chằm cánh cửa.
Kiều Sở Sở xoắn xuýt cắn môi dưới: [Tại vì, cái tên Vi Sinh Biệt Hạc này hơi đáng sợ.]
[Trong cốt truyện, sau khi anh ta yêu Hạ Tuyết Thuần sẽ phát người theo dõi cô ta, Hạ Tuyết Thuần thích cái gì, anh ta sẽ lén lút đưa cho. Hạ Tuyết Thuần nói chuyện với con trai, anh ta sẽ tức giận, cuối cùng khiến Hạ Tuyết Thuần không gặp được anh chàng kia nữa.]
[… Càng nghĩ càng đáng sợ.]
[Nhưng cũng không hiếm lạ gì, suy cho cùng cả nhà năm người gia tộc Vi Sinh, người nào người nấy cũng đáng sợ.]
[Mặc dù Lâu Thính Tứ cũng là tên biến thái, sau khi anh trai mình hắc hóa cũng khá biến thái, nhưng không đáng sợ như Vi Sinh Biệt Hạc.]
[Kể từ ngày Vi Sinh Biệt Hạc gặp gỡ Hạ Tuyết Thuần, anh ta đang từng bước dụ dỗ Hạ Tuyết Thuần.]
[Đến khi thật sự định chế địa lao, xích sắt, còn có một chiếc giường công chúa xa hoa, sự truy cầu của anh ta với Hạ Tuyết thuần không thể xưng là vì tình yêu được nữa. Nếu đổi thành gương mặt vô cùng xấu xí thì chính là phim kinh dị rồi, giọng điệu và hành động của Vi Sinh Biệt Hạc tất cả đều nhờ vào gương mặt đẹp đến mức hào quang tỏa ra xung quanh chống đỡ.]
Vi Sinh Biệt Hạc hơi kinh ngạc.
Mặt của anh ta đẹp đến mức hào quang tỏa ra xung quanh sao?
Anh ta nhếch khóe miệng, kế tiếp nghe thấy Kiều Sở Sở suy sụp nói…
[Nếu Lâu Thính Tứ và anh trai mình là bệnh kiều cấp bậc nhập môn thì Vi Sinh Biệt Hạc chính là cấp bậc tiến hóa! Cấp bậc siêu tiến hóa!]
Cô nhăn mặt: [Bên này mình nhất định phải gỡ mìn rồi, tuyệt đối không thể để Hạ Tuyết Thuần tiếp xúc với Vi Sinh Biệt Hạc như thế này được, dựa theo thiết lập, chắc hẳn Vi Sinh Biệt Hạc chỉ yêu Hạ Tuyết Thuần, trước mắt anh ta vẫn chưa yêu Hạ Tuyết Thuần, đương nhiên sẽ không qua lại với những cô gái khác. Tính như vậy, mình còn phải tránh để anh ta tổn thương những cô gái khác nữa! Ha ha!]
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Năm ngón tay đang đặt trên cánh cửa của anh ta rút về, chậm rãi siết lại thành nắm đấm.
[Vậy như thế, chờ sau khi mình ra ngoài, mình nói cảm ơn trước, sau đó nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với anh ta, cách anh ta càng xa càng tốt! Thế là có thể tránh khỏi vận mệnh rơi xuống vách đá của anh ta, cũng có thể tránh để anh ta kéo theo chị Dư Xán xuống nước, còn có thể giúp mình bo bo giữ mình.]
[Vậy làm thế đi!]
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, chỉnh lại quần áo mặt mày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận